Chương 7: (Vô Đề)

"Ý ngươi là bản quan giấu thiếp của ngươi trong phủ?"

"Thảo dân không dám!"

"Vu khống danh tiếng bản quan, lại còn ý đồ hối lộ, người đâu kéo xuống, đ.á.n. h hai mươi trượng."

Bên ngoài lập tức vang lên tiếng roi gậy, xen lẫn tiếng kêu t.h.ả.m.

Bạch Cảnh Niên chắc đến c.h.ế. t cũng không hiểu đang yên đang lành đến tặng lễ, sao lại bị đ.á.n.h.

Tạ Huyên đặt viên dạ minh châu vào tay ta:

"Cầm lấy."

"?"

"Ta thấy lúc nãy ngươi nhìn nó mấy lần, tưởng là ngươi thích."

Cho nên mới mua lại từ tay Bạch Cảnh Niên, rồi đưa cho ta.

Ta tất nhiên không dám nhận:

"Nô tỳ nào xứng với thứ quý như vậy… đội lên đầu chẳng khác gì quả trứng ngỗng, nào có đẹp."

Tạ Huyên "chậc" một tiếng, cầm lên ướm thử trên đầu ta:

"Đội trực tiếp thì không đẹp… nhưng nếu gắn lên phượng quan của ngươi…"

Nói đến đây cả hai đều sững lại.

Tim ta đập thình thịch, vội quay mặt đi, trong lòng lại dâng lên một cảm giác nóng lạ.

Thuộc hạ vào bẩm đã đ.á.n. h xong.

Bạch Cảnh Niên được người dìu dậy, miễn cưỡng đứng vững.

Lúc này, ta chợt nhớ ra một việc quan trọng, vội nói:

"Đại nhân, ta có thể ra ngoài một chuyến không…"

Tay Tạ Huyên đang cầm dạ minh châu khựng lại giữa không trung.

Rất lâu sau, hắn mới khó khăn nói:

"…Ngươi đi đi."

Ta rời đi vội vã nên không hề nhận ra ánh mắt hắn trầm xuống, mang theo một chút mất mát.

Khi Bạch Cảnh Niên được người dìu về phủ, đã đau đến không thể đi nổi.

Ta chạy đến trước cửa Bạch gia, lớn tiếng gọi:

"Bạch Cảnh Niên! Trả tiền!"

Thân hình hắn khựng lại, tay ôm cái m.ô.n. g bị đ.á.n. h nát, chậm rãi quay đầu.

Trong mắt thoáng qua nghi hoặc, rồi nhanh ch. óng biến thành vui mừng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!