Nhưng không ngờ phòng bên cạnh lại là Bạch Cảnh Niên.
…
Bạch Cảnh Niên nghe nói quận thủ đại nhân đang ở đây xem hát, nhất quyết muốn đến bái kiến.
Tạ Huyên không mang theo tùy tùng, xung quanh chỉ có ba mặt rèm.
Thấy Bạch Cảnh Niên sắp xông vào… lúc này ta thật sự không muốn gặp hắn.
Ta vội vàng nhìn Tạ Huyên, ánh mắt cầu cứu.
Cổ tay bỗng bị người nhẹ nhàng nắm lấy.
Ngay khoảnh khắc Bạch Cảnh Niên bước vào trước mắt ta chao đảo.
Một bàn tay ấm áp đặt lên eo sau của ta.
Cả người ta ngã vào lòng Tạ Huyên, mặt áp c.h.ặ. t vào l.ồ. ng n.g.ự. c hắn, m.á. u trong người như đông cứng, không dám cử động.
Bạch Cảnh Niên thấy cảnh này, lại không hề biến sắc, mỉm cười chào:
"Quấy rầy nhã hứng của quận thủ đại nhân, tại hạ đến không đúng lúc."
Tạ Huyên lạnh mặt:
"Đã biết không đúng lúc, còn không ra ngoài?"
Bạch Cảnh Niên không ngờ nhiệt tình lại bị hắt nước lạnh.
Nhưng hắn vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm có này, liền vòng vo nói đã nghe danh Tạ đại nhân từ lâu, mong có dịp đến phủ bái phỏng.
Nói trắng ra chính là muốn đến tặng lễ.
Tạ Huyên hạ mắt, nhìn ta trong lòng, nở nụ cười vừa tà mị vừa lười biếng:
"Mỹ nhân, nàng nói xem, bản quan có nên đồng ý không?"
Ta vừa định lắc đầu thì Bạch Cảnh Niên đã nhanh ch. óng tung mồi nhử:
"Nếu cô nương đồng ý, sau này y phục của cô nương đều do Bạch gia may mặc."
Ta chợt nhớ tới việc hắn còn nợ ta năm lượng ba tiền.
Đòi hắn mấy bộ y phục thì sao?
Ta khẽ gật đầu trong lòng Tạ Huyên.
Trên sân khấu đang diễn một đoạn trong Tường đầu mã thượng, đúng lúc hát đến đoạn hậu viện tàng thê.
Giọng hát uyển chuyển, da diết, khiến cả khán phòng vỗ tay rầm rộ.
Ta dựa vào người Tạ Huyên, lại có thể cảm nhận rõ ràng nhịp rung nơi l.ồ. ng n.g.ự. c hắn, cùng hơi thở ấm nóng.
Hắn không buông ta ra, tay vẫn đặt trên lưng ta.
Ta không dám động.
Một lúc lâu sau, ta mới dè dặt hỏi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!