Chương 5: (Vô Đề)

"Giường này mềm quá."

"Ta quen ngủ giường cứng khi hành quân, nằm thế này không ngủ được."

Ta cúi đầu đáp "vâng", chuẩn bị trải lại giường.

Không ngờ hắn đưa tay chặn lại, nhìn về phía gian ngoài:

"Giường nhỏ của ngươi ta thấy vừa rồi, thế này đi… ngươi ngủ giường lớn, ta đổi cho ngươi."

Ta vội nói:

"Đại nhân, như vậy không hợp lễ, nô tỳ không dám."

Hắn hoàn toàn không để ý, đã bước thẳng qua, nằm xuống chiếc giường nhỏ chật chội kia, nhắm mắt:

"Ngủ thì có gì mà lễ với không lễ. Ngươi cũng đi ngủ đi, đừng làm ồn ta."

Ta đứng sững một lúc lâu.

Thấy hắn dường như thật sự đã ngủ, ta không còn cách nào khác, đành thấp thỏm trèo lên giường của hắn.

Mở mắt ra thì trời đã sáng.

Ta bật dậy, trong lòng thầm kêu không ổn.

Tối qua ngủ say như c.h.ế.t, nếu đại nhân gọi mà ta không nghe thấy thì sao?

Tạ Huyên lúc này ở gian ngoài quay lưng về phía ta đã tự mặc xong quan phục.

"Dậy rồi?"

"Nếu chưa ngủ đủ, ngươi ngủ thêm đi. Ta có việc công phải ra ngoài, không cần ngươi hầu."

Xấu hổ và lo sợ cùng dâng lên.

Nha hoàn lại ngủ trên giường chủ nhân như c.h.ế.t, nếu để quản gia biết, trừ đi lương tháng thì sao? Sau này còn ai dám dùng ta nữa chứ?

Ta vội nhận lỗi:

"Đại nhân, nô tỳ biết tội, tối qua nô tỳ…"

Hắn lại không hề tức giận:

"Ta bảo ngươi ngủ giường, ngươi có tội gì?"

Thấy ta vẫn chưa yên tâm, hắn vỗ vai ta, trấn an:

"Yên tâm, chuyện này chỉ ta biết ngươi biết, đừng nói ra là được."

Gió sớm mang theo chút lạnh.

Ta nhìn theo bóng hắn rời đi, bất giác cong môi.

Vị chủ t. ử này… dường như không tệ.

Khi ta đội mũ quan cho hắn, hắn sẽ hơi cúi đầu xuống.

Ta bảo hắn có thể gọi ta là Tiểu Cẩm, hắn vẫn nghiêm túc gọi ta là "Tô cô nương".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!