Chương 4: (Vô Đề)

"Bạch công t. ử còn chưa thành thân, đã nạp một thiếp, còn bị bỏ trốn…"

Quận thủ đại nhân bật dậy "soạt" một tiếng, siết mạnh vai lão quản gia:

"Chưa thành thân? Hắn còn chưa thành thân?!"

"Chưa thành thân à? Ngươi nói lại cho ta nghe!"

Không hiểu vì sao quận thủ đại nhân lại kích động đến vậy.

Hắn vốn là người luyện võ, thân hình cao lớn, lực tay mạnh.

Lão quản gia tuổi đã cao, nào chịu nổi như thế.

Ta vội rót trà đưa lên, định giải vây:

"Đại nhân bớt giận, ngài…"

Quận thủ đại nhân vội liếc ta một cái:

"Ngươi tránh ra trước."

Ta vừa định lui xuống thì lại thấy hắn quay đầu nhìn ta, vẻ mặt chấn động.

Trong lòng ta thầm kêu không ổn.

Chẳng lẽ hắn từng thấy chân dung ngoài phố, nhận ra ta rồi?

"Đại nhân, nô tỳ…"

Hắn dõng dạc lên tiếng, đôi mắt phượng ánh lên niềm vui:

"Tô cô nương, ngươi còn nhớ ta không?"

Không nhớ, ta hoàn toàn không nhớ.

Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh, chỉ lo hắn là người quen của Bạch Cảnh Niên.

Nếu bị áp giải về Bạch gia thì ta coi như xong.

Hắn khẽ thở dài, giọng ôn hòa:

"Ta tên là Tạ Huyên, trước đây ở Bạch gia… ngươi từng đưa cơm cho ta."

Ta chậm rãi mở to mắt.

Nhớ ra rồi.

Ai cũng biết quận thủ đại nhân xuất thân hèn mọn, nhưng không ai biết về chuyện trước kia hắn từng là mã nô của Bạch gia.

Năm đó, Bạch Cảnh Niên đi xe ngựa, ngựa bị kinh sợ khiến hắn ngã bị thương.

Rõ ràng là người đ.á.n. h xe không kiểm tra kỹ, lại đổ hết trách nhiệm lên đầu kẻ nuôi ngựa như Tạ Huyên.

Ta nhìn không thuận mắt, liền lên tiếng biện hộ cho hắn.

Không ngờ Bạch Cảnh Niên vốn ôn hòa với hạ nhân, lại nổi giận, một mực khẳng định là lỗi của Tạ Huyên, sai quản gia nghiêm trị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!