Hà Doanh trong lòng cười khổ, nàng vốn là một nữ tử, lén lút trốn ra bên ngoài chơi đùa, còn đi vào kĩ viện, bây giờ lại được Lưu tiên sinh, người nổi danh nhất ở kinh thành, mời mọc. Chẳng may việc này truyền đến tai của Lê Thanh, khác nào là lửa cháy đổ thêm dầu sao?
Tuy nhiên, hiện tại nàng không thể lùi bước được, đã trót đâm lao thì phải theo lao a. Do vậy, Hà Doanh chậm rãi hướng về phía Lưu tiên sinh đi đến. Trong trúc lâu ánh sáng cũng không đủ, không gian lại yên tĩnh, vì vậy, biểu diễn trong không khí này cũng làm cho người nghe tăng thêm một phần cảm giác hư ảo. Khi Hà Doanh đi đến giữa căn phòng, ánh mặt trời xuyên qua màn cửa sổ được làm bằng lụa mỏng, chiếu vào khuôn mặt trong vắt như ngọc của nàng. Nhất thời, vài tiếng sợ hãi than vang lên:
- Thật là một mĩ thiếu niên a! Thật sự là tuyệt mĩ khiến cho người ta động tâm a!
Ở thời đại này, đối với việc nam phong không có tiến hành cấm đoán, vì vậy nhiều nhà phú quý đều có những nam nhân xinh đẹp. Bởi thế, khi nói ra những lời nói như vậy, đối với mọi người không phải là vũ nhục mà là ca ngợi.
Hà Doanh ngồi xếp bằng bên cạnh đàn cổ của Lưu tiên sinh, nhìn thoáng qua y. Lưu tiên sinh chậm rãi nói:
- Khúc này từ tiểu huynh đệ mà đến, vậy tiểu huynh đệ hãy đánh đi.
Hà Doanh cười cười, nàng vốn là người tiêu sái, đối với những việc mà nàng biết là không thể miễn cưỡng, vậy thì đành buông ra.
Vì vậy, nàng liền tĩnh tâm lại, hai tay gảy (đàn), tiếng đàn vừa mới từ từ vang lên, đã nghe cầm thanh sâu thẳm, rộng lớn thần bí, nhạc thanh lập tức hợp lại mà đến. Hà Doanh tâm thần vừa động, hai tay hư ấn, cất tiếng hát:
"Hồng trần đa khả tiếu si tình tối vô liêu
Mục không nhất thiết dã hảo
Thử sanh vị liễu tâm khước dĩ vô sở nhiễu
Chích tưởng hoán đắc bán thế tiêu diêu
Tỉnh thì đối nhân tiếu mộng trung toàn vong điệu
Thán thiên hắc đắc thái tảo
Lai sanh nan liêu ái hận nhất bút câu tiêu
Đối tửu đương ca ngã chích nguyện khai tâm đáo lão
Phong tái lãnh bất tưởng đào
Hoa tái mỹ dã bất tưởng yếu
Nhâm ngã phiêu diêu
Thiên việt cao tâm việt tiểu bất vấn nhân quả hữu đa thiểu
Độc tự túy đảo
Kim thiên khốc minh thiên tiếu bất cầu hữu nhân năng minh liễu
Nhất thân kiêu ngạo
Ca tại xướng vũ tại khiêu
Trường dạ mạn mạn bất giác hiểu
Tương khoái nhạc tầm hoa"
(tạm dịch)
"Hồng trần nhiều vui vẻ si tình nhất buồn chán.
Tự cao tự đại cũng tốt
Cuộc đời này chưa xong tâm cũng đã không chỗ nào nhiễu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!