Chương 152: Phiên ngoại

Ngày thứ hai sau đám cưới, Phó Tư Bạch đã phụ ba vợ vào bếp nấu ăn rất trông rất là "đức hạnh".

Ôn Từ và mẹ ngồi ở trong phòng âm thầm nói chuyện.

---Đọc full tại ---

Mẹ cuộn tóc cô lại để trên đỉnh đầu, chải thành búi nhẹ nhàng rồi cảm khái: "Giờ mẹ mới thực sự cảm thấy… Lạc Lạc nhà ta đã gả đi rồi, haizz, không còn là cô con gái của nhà chúng ta nữa rồi."

"Mẹ, mẹ nói gì vậy, con gả cho ai thì vẫn sẽ là con gái của mẹ mà!"

"Phải, phải… con vĩnh viễn là con gái ngoan của chúng ta."

Nhìn thấy Thư Mạn Thanh trong gương đang rơi nước mắt khiến Ôn Từ không không nhịn được mà khóc theo.

Nhưng cô không muốn khiến cho bầu không khí trở nên buồn bã nên vội vàng an ủi: "Mẹ, mẹ đừng khóc mà, con và Tư Bạch sẽ thường về nhà chơi."

"Mẹ chỉ là có hơi xúc động thôi, con nói hai tháng trước đó, mẹ và ba vẫn còn đang rầu vì con gái nhà chúng ta xem mắt đều khó khăn, làm sao để gả đi đây, ai dè nhanh như vậy con đã kết hôn rồi."

Ôn Từ biết thật sự vẫn là vì bản di chúc đó, nếu không Phó Tư Bạch sẽ không lấy cô.

---Đọc full tại ---

Ban đầu đã nói rồi là để cô ở bên cạnh anh, nghe lời và bù đắp lại những tổn thương năm đó khi cô rời đi cho anh.

Nếu anh chán ghét cô rồi thì cô sẽ rời đi vô điều kiện.

Dù bây giờ đã kết hôn rồi… mối quan hệ này có lẽ cũng sẽ không có nhiều thay đổi.

"Mẹ, nói không chừng hai ngày thôi con với ảnh sẽ ly hôn, đến lúc đó quay về nhà ở luôn."

Thư Mạn Thanh nghiêm nghị nhìn cô nói: "Không được phép nói như vậy, hôn nhân là chuyện đại sự không được xem như trò chơi! Đừng suốt ngày dán chữ ly hôn lên miệng, hôm hôn lễ ba con uống chút rượu vào mới nói mấy lời đó. Thật sự trong lòng ông ấy để tâm hơn ai hết, con mà ly hôn với Phó Tư Bạch thử xem, nếu Phó Tư Bạch có lỗi với con nói không chừng ông ấy sẽ xong đến Phó thị đòi mạng thằng bé luôn đấy."

Cô lè lưỡi: "Thế con không nói nữa."

"Nhưng mà Lạc Lạc, Tư Bạch mấy năm nay thật sự đã thay đổi rất nhiều. Từ lần trước trong lúc thằng bé nói chuyện với ba con mẹ đã nhìn ra được, nó không còn ánh nắng như trước kia nữa, cả người thằng bé toát lên khí chất trầm mặc, mấy ngày nay con ở với Tư Bạch, nó có làm khó gì con không?" 

"Không có, Phó Tư Bạch không hề làm khó con, tính tình anh ấy có không tốt nhưng vẫn rất nhẫn nại với con."

"Vậy thì tốt, nếu nó làm con không vui con cứ nói với ba mẹ, ba mẹ sẽ thương lượng với thằng bé, tuyệt đối đừng chịu một mình nhé."

"Ay ya, mẹ, Tư Bạch là con rể mọi người đấy, chứ đâu phải đối tác làm ăn đâu mà thương lượng gì chứ."

"Vốn là vậy, chuyện chung thân đại sự của con gái bảo bối nhà chúng ta ba mẹ nhất định không thể nào yên tâm được hết."

Thư Mạn Thanh tiếp tục chải tóc cho Ôn Từ, cô lật xem những tấm ảnh mà hơn mười năm qua mẹ cô vẫn giữ và trân trọng.

Hình Ôn Từ vừa mới xinh ra, còn có hình cô vừa tròn một tuổi, còn có những bức ảnh chụp chung với các bạn trong lớp thời thơ ấu, tất cả mẹ đều cất kĩ giúp cô.

Ôn Từ lật xem đến hình thời cô học cấp 3, có một bức ảnh chụp cô ấy và một vài người bạn thân đang tạo dáng trước tác phẩm điêu khắc ở quảng trường mới được xây dựng trong thành phố.

Cô nhìn lướt qua định lật tiếp thì bất ngờ phát hiện cách đó không xa có một chàng trai đạp xe trên đường, hình như tình cờ đi ngang qua, ngoái đầu lại nhìn theo bóng dáng của cô.

Bức ảnh này vừa hay lại bị thở chụp ảnh bắt trúng và cậu thiếu niên đã trở thành phông nền trong bức ảnh.

Trước kia Ôn Từ còn bốc phốt cùng mấy cô bạn thân, cô nói cái người này làm sao vậy, rõ ràng là bọn cô đang chụp ảnh mà còn dừng xe ngoái đầu lại nhìn.

Lại không hề giống một người qua đường bình thường, cái quay đầu nhìn này… vừa hay là đang nhìn về hướng Ôn Từ, vậy nên cảm giác tồn tại rất mạnh mẽ.

Mà bây giờ khi Ôn Từ xem lại bức ảnh có người thanh niên qua đường nhưng lại mang đến cảm giác tồn tại mạnh mẽ này, đôi mày anh tuấn và khuôn mặt sắc sảo này, đây không phải là hình Phó Tư Bạch lúc niên thiếu sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!