Sau khi Phó Tư Bạch biết thủ đoạn vặt vãnh của Phương Tâm Từ liền cử Nghiêm Tuần lấy lại hai cửa hàng mà ông cụ đã giao cho gia đình họ.
Phương Tâm Từ tức giận đùng đùng đứng chặn trước cửa công ty để chờ Phó Tư Bạch: "Phó Tư Bạch, tài sản này là ông nội tặng cho em! Anh không có quyền thu lại nó!"
---Đọc full tại ---
Mối quan hệ của cô và Phó Tư Bạch đã hoàn toàn trở mặt, vậy nên cũng không quan tâm liệu nó có tồi tệ hơn hay như thế nào.
Phó Tư Bạch không muốn nhìn cô thêm dù chỉ một phút, anh bước nhanh đi về phía cổng lớn của tập đoàn, ngồi lên chiếc xe Bentley ở trước mặt: "Theo như di chúc tôi có quyền để thu lại bất cứ một loại tài sản nào mà ông nội để lại."
Nói xong anh đóng cửa xe không chút nể mặt.
Phương Tâm Từ biết cứng rắn với anh là vô dụng, chỉ đành vỗ nhẹ vào cửa xe rồi khóc nức nở cầu xin: "Anh Tư Bạch, cầu xin anh niệm tình nghĩa trước đây, nể mặt ông nội tha thứ cho em một lần thôi, em không dám làm như thế nữa đâu."
Cửa kính chiếc xe màu đen từ từ hạ xuống, Phó Tư Bạch lạnh lùng liếc nhìn cô: "Tôi chưa bao giờ tha thứ cho những người có ý đồ hại tôi."
Phương Tâm Từ nhìn vẻ mặt lạnh lùng vô cảm của người đàn ông này, cô cuối cùng cũng hiểu ra Phó Tư Bạch của bây giờ sớm đã không còn là một tiểu thái tử gia giả vờ ngoan ngoãn trước mặt ông nội năm nào nữa.
3 năm nay cô ở bên cạnh anh, nhìn anh từng bước chìm xuống vực sâu, biến thành bộ dạng ích kỷ, ngang tàng, hung ác và tàn nhẫn như bây giờ.
---Đọc full tại ---
Phương Tâm Từ hít một hơi thật sâu, run giọng nói: "Tất cả những gì em làm đều là vì em thích anh, còn Ôn Từ thì sao, từ đầu đến cuối cô ta mới là người làm tổn thương anh nhiều nhất, anh không những tha thứ cho cô ta mà còn muốn lấy cô ta nữa."
Phó Tư Bạch không chút cảm xúc từ từ kéo kính xe lên: "Không liên quan đến cô."
……
Quá trình thực hiện di chúc rất suôn sẻ, cũng rất hiệu quả, chưa đầy nửa tháng là mọi thứ đã được giải quyết gọn gàng.
Tiếp theo Phó Tư Bạch bắt đầu tính đến hôn lễ của hai người.
Ôn Từ cũng suy nghĩ đến cảm nhận của ba mẹ, đặc biệt là bệnh cao huyết áp của ba nên không thể vừa đăng kí kết hôn xong liền ly hôn được, vậy nên hôn lễ vẫn phải tổ chức như thường lệ.
Trước khi Phó Tư Bạch thấy chán ghét, chủ động đề nghị ly hôn thì cô phải yên ổn diễn cho xuất sắc vai người máy của mình.
Phải rồi còn phải cố gắng kiềm chế tính khí lại để không chọc giận anh.
Nhưng ngày thứ hai sau khi Ôn Từ xuống quyết tâm, khi đi thử váy cưới cô và Phó Tư Bạch đã cãi nhau một trận ầm ĩ.
Phó Tư Bạch cực kỳ cầu kỳ trong mọi chi tiết của tất cả các khía cạnh của đám cưới, và đơn giản chính là một người cầu toàn siêu khắc nghiệt, bao gồm cả việc chụp ảnh cưới.
Vốn dĩ Ôn Từ nghĩ rằng cô có thể chịu được 5 bộ váy cưới, nhưng không ngờ đó chỉ mới là tấm màn ren trên váy cưới, Phó Tư Bạch đã chọn hơn 30 kiểu để cô mặc thử, chưa kể nhiều loại váy rực rỡ, và nhiều bối cảnh chụp ảnh cưới khác nhau...
Ôn Từ cuối cùng chịu không nổi nữa, cô tức giận đến mức quăng luôn cái khăn trùm đầu: "Thôi… không kết hôn gì hết, thực sự là mệt chết rồi!"
Phó Tư Bạch nhìn cái khăn rơi xuống đất: "Em nhặt lên cho anh."
"Không nhặt đấy!" Ôn Từ nhảy thẳng lên ghế sô pha nằm, đá giày cao gót ra, "Mặc kệ anh!"
"Thử có cái váy cưới mà em còn chịu không nổi rồi, mấy cái sau này còn phức tạp hơn có phải em cũng mặc kệ?"
"Không phải là nó phức tạp, là Phó Tư Bạch anh quá bới lông tìm vết."
"Cả đời anh chỉ kết hôn một lần, không nên cầu kì à?"
"Ôi buồn cười quá đấy, đại tra nam mà nói mình chỉ kết hôn một lần."
"…."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!