Chương 149: (Vô Đề)

Bữa ăn tối lần này ở Ôn gia diễn ra rất hòa hợp.

Phó Tư Bạch tặng hoa tươi cho Thư Mạn Thanh, anh còn bảo người đem đến một bức tranh nổi tiếng từ thế kỷ trước mà anh đấu giá được cách đây không lâu đến tặng bà.

---Đọc full tại ---

Tặng cho Ôn Diệp Lương loại trà mà ông thích nhất, cũng là loại mà ông ngấp nghé đã lâu.

Ôn Từ nhìn thấy Ôn Diệp Lương trước giờ luôn ăn nói điềm tĩnh bây giờ lại cười rạng rỡ như vậy, cô biết rằng Phó Tư Bạch đã tặng toàn những món đồ mà họ thích từ tận đáy lòng.

Mấy chuyện này anh từ trước giờ luôn rất chu đáo, tỉ mỉ.

Trên bàn ăn Thư Mạn Thanh vui vẻ gấp đồ ăn cho Phó Tư Bạch: "Mấy món này đều là món thường ngày, con xem xem có hợp khẩu vị không nhé."

Phó Tư Bạch mỉm cười: "Bữa cơm thường ngày là thích hợp nhất rồi ạ, ba mẹ đừng khách sáo với con."

Ôn Từ vừa nghe thấy người đàn ông này vậy mà lại thẳng thừng gọi họ là ba mẹ, còn gọi tự nhiên như vậy khiến cô không nhịn được mà liếc mắt nhìn anh.

Anh thật sự là quá biết cách lấy lòng trưởng bối rối.

---Đọc full tại ---

Đây là lần đầu tiên Ôn Diệp Lương nghe Phó Tư Bạch gọi ba, trong lòng đại khái cũng hiểu mối quan hệ của anh và Ôn Từ như ván đã đóng thuyền, không chạy đi đâu nữa.

"Trước đây vẫn nghĩ nói hẹn con chủ nhật đến ăn cơm nhưng lo là công việc con bận, không nghĩ hôm nay lại có thời gian."

Phó Tư Bạch nhìn sang Ôn Từ: "Con không đợi được nữa muốn gặp ba mẹ luôn sợ chậm một bước thì Lạc Lạc sẽ bị người đàn ông khác bắt đi luôn."

Ôn Diệp Lương biết ý nghĩa trong lời nói của anh, ông cười nói: "Con còn nói, hai đứa chia tay nhau nhiều năm như vậy rồi mà con bé đi xem mắt lúc coi hình còn muốn tìm người trông giống con. Hai đứa có thể làm lành là tốt nhất rồi, Lạc Lạc thật sự rất thích con."

"Ba!" Ôn Từ nhất thời đỏ mặt, "Làm gì có! Rõ ràng là ba tự biên tự diễn mà!"

"Lần trước Nguyên Kỳ, đó không phải là con nhìn người ta giống Tư Bạch mới chịu đi à!"

"Không phải không phải! Con không có!"

Ôn Từ chỉ muốn phủ nhận, hai má cô đỏ như gấc.

Phó Tư Bạch mỉm cười nho nhã, từ tốn, dưới bàn ăn tay tay trái anh nắm chặt lấy tay cô, ngón tay còn chọc chọc vào lòng bàn tay cô chơi đùa.

Ôn Từ đẩy tay anh ra, lại bị anh nắm chặt lại.

"Con biết mà, không phải con Lạc lạc sẽ không chịu ai cả."

"Em không có." Ôn Từ nghiến răng, sống chết không thừa nhân, "Anh đừng có mà tự mình đa tình, là anh cầu hôn em một hai phải kết hôn với anh, không phải em thì không chịu mới đúng."

Thư Mạn Thanh và Ôn Diệp Lương cùng đồng thanh: "Hai đứa định kết hôn rồi?!"

"….."

Nói lỡ mồm rồi!

Ôn Từ giận dữ liếc nhìn Phó Tư Bạch một cái.

Lại nhìn thấy Phó Tư Bạch đang chỉnh là cổ áo, trịnh trọng nói với ba mẹ: "Ba, mẹ, con muốn chính thức đến để xin phép hai người, hi vọng ba mẹ có thể gả Lạc Lạc cho con, con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, bảo vệ cô ấy."

Thư Mạn Thanh và Ôn Diệp Từ nhìn nhau, đặc biệt là Ôn Diệp Lương, ông khó tin đến mức miệng đã há chữ O.

Phó Tư Bạch là người như nào chứ, là người đứng đầu độc tôn của tập đoạn Phó thị đấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!