Chương 9: (Vô Đề)

Lửa giận trong lòng Liễu Đài bùng lên, giống như lần đầu nàng quỳ trong từ đường.

Tổ tiên trên cao, chưa từng bảo hộ nàng.

Tên nàng, vốn chẳng được ghi vào gia phả nhà họ Liễu.

Nghĩ đến đây, nàng càng thêm bực bội.

Phu quân mà nàng đánh cược cả mạng sống để chọn, hóa ra lại là người mà ngay cả Liễu Thừa Sơn cũng không thể với tới. Bởi vậy, đứa con gái như nàng đột nhiên trở nên đáng giá.

Chuyện vẫn là những chuyện cũ, nhưng nàng lại không còn là một đứa con gái bất hiếu, không biết liêm sỉ nữa!

Nghĩ càng nhiều, lửa giận càng bùng, nàng nghiến răng ken két. Lưng vốn đã ngứa vì vết thương lên vảy, giờ lại càng không chịu được. Nội ưu ngoại hoạn khiến mắt nàng đỏ hoe, nước mắt lăn dài xuống má.

Hạ Uyên thoáng giật mình.

Hắn nhìn cô gái đang ấm ức trước mặt, liền dịu giọng:

"Nàng trách ta đến muộn sao?"

Liễu Đài liếc hắn một cái:

"Sao không để ngày mai hãy đến? Lúc đó, ngài có thể chôn ta vào phần mộ tổ tiên nhà ngài rồi."

Hạ Uyên bật cười lớn:

"Vậy khi đó, nàng sẽ có thêm một cây đào muội muội."

"Cây sao?"

Hạ Uyên ho khẽ, để dỗ nàng vui, hắn không ngần ngại kể chuyện về lời khuyên cưới cây đào làm vợ.

Liễu Đài lại thấy chuyện đó khá thú vị, bèn trầm ngâm:

"Nghe cũng có lý. Ở thôn quê, nhiều đứa trẻ khó nuôi thường được đưa lên núi nhận một người nghĩa phụ hợp mệnh, có khi còn là một tảng đá nữa."

"Không phải đã có nàng rồi sao?"

"Hử?"

Dẫu sao, giờ họ cũng đã là một đôi chưa cưới nhưng đã định hôn ước.

Hạ Uyên mỉm cười, đưa tay khẽ chạm vào giữa đôi mày nàng, sau đó tháo một miếng ngọc bội bên hông, đưa cho nàng:

"Đây là tín vật đính ước."

Liễu Đài nhận lấy miếng ngọc bội trong suốt, xanh biếc như nước, quý giá vô ngần. Trên đó khắc chữ "Phúc" đơn sơ mà mộc mạc.

"Đã tặng ta rồi thì không được đòi lại đâu."

"Ơ, không giống lắm."

"Lại làm sao?"

"Trong những câu chuyện, các tiểu thư kiêu sa đều coi tiền bạc như cỏ rác, phải ném trả tín vật mới đúng chứ."

"Ngài cũng biết đó là chuyện trong sách mà." Liễu Đài cẩn thận cất ngọc bội vào sát người, nàng rất thích chữ "Phúc" khắc trên đó.

Khi ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Hạ Uyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!