Chương 8: (Vô Đề)

Sáng hôm sau, Xuân Hiểu dậy sớm chuẩn bị cơm nước.

Dương di nương cũng đến, ép nàng ngồi xuống trước gương, tự tay chải tóc cho nàng:

"Ba ngày nữa là sinh thần của con. Di nương tặng con một cây trâm ngọc bích, chúc Đài nhi tuổi mới sẽ được bình an."

Xuân Hiểu gượng cười:

"Tam cô nương, mì trường thọ đã xong rồi!"

Liễu Đài vui vẻ sờ cây trâm ngọc bích:

"Cảm ơn di nương, con rất thích."

Nàng không gọi là Dương di nương, mà chỉ gọi di nương, như thể đang gọi chính mẫu thân của mình.

Nàng ăn từng miếng mì trường thọ mà Xuân Hiểu đích thân làm:

"Xuân Hiểu lớn rồi, tay nghề cũng giỏi hơn trước."

Mặt trời lên cao, Dương di nương đẩy cửa, nhìn thấy Liễu Thừa Sơn dẫn người đứng chờ.

Lồng heo, gậy gộc, một đám đông đen kịt.

Dương di nương quỳ xuống:

"Lão gia!"

Liễu Thừa Sơn coi như không nghe thấy lời cầu xin của bà.

Liễu Đài bước ra, chân nàng dưới ánh nắng, mặt nàng khuất trong bóng tối, ánh sáng chiếu nghiêng, như cắt đôi nàng thành hai nửa.

Liễu Thừa Sơn nhìn cô con gái không sợ chết, bỗng thấy tim mình thót lại, chẳng hiểu sao lại e ngại nàng.

Liễu Đài đỡ Dương di nương dậy, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đám đao phủ trước mặt, nói:

"Đi thôi."

Rõ ràng đây là pháp trường của nàng, nhưng nàng lại giống như vị Tướng quân đang ra lệnh.

Hạ Uyên cảm thấy buồn cười, hắn ngồi vắt vẻo trên đầu tường, tiện tay ném xuống trước mặt Liễu Thừa Sơn một quả lê.

"Bốp" một tiếng, quả lê rơi xuống đất, vỡ ra, nước b.ắ. n tung tóe.

"Ai đấy?!"

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Hạ Uyên cười lớn, ung dung nói:

"Ha, không ngờ lần đầu tiểu tế gặp nhạc phụ đại nhân lại bất nhã thế này. Thất lễ, thất lễ!"

Liễu Thừa Sơn ngơ ngác gọi tên hắn:

"Hạ Uyên?"

"Phải, chính là tiểu tế."

Nhà họ Hạ vốn không giàu có gì, tổ tiên đi theo Thái Tổ chinh chiến mới được phong làm Tướng quân, lập quốc xong lại được phong làm Định Quốc Hầu, chức tước cha truyền con nối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!