Bà từng được đọc sách thánh hiền, nhưng chưa bao giờ hiểu nổi, sách thánh vốn là để cứu người, sao lại nặng nề như núi, đè bẹp cuộc đời những người phụ nữ như bà và Liễu Đài, khiến một mạng người còn không bằng vài lời đàm tiếu?
Xuân Hiểu lại khóc, Liễu Đài thật sự không biết nên an ủi nàng thế nào.
"Người phải c.h.ế. t là ta, không phải ngươi, khóc gì chứ!"
"Tam cô nương nói vậy thật vô lương tâm!"
"Thôi được, ngươi nói đúng, ta là kẻ vô lương tâm, không đáng để ngươi khóc thành thế này. Khóc nhiều hỏng mắt thì làm sao?"
Xuân Hiểu càng khóc dữ hơn. Nàng là cô nhi, bị bán vào nhà họ Liễu, từ nhỏ đã sống trong viện của Liễu Đài.
Hai người lớn lên cùng nhau, tính ra cũng là nương tựa lẫn nhau mà sống.
Ngày trước khi bị dìm xuống hồ, Liễu Thừa Sơn gọi Liễu Đài đến thư phòng.
Ông ném bản kế hoạch xuống trước mặt nàng, người đang quỳ dưới đất, chậm rãi nhấp trà, ung dung nói:
"Xem đi, có vừa ý không?"
Dù Liễu Đài có vừa ý hay không, Liễu Thừa Sơn thì rõ ràng rất hài lòng. Sau nhiều lần bị nàng làm mất mặt, giờ đây ngồi trên ghế cao, phong thái ung dung, ông cảm thấy cuối cùng cũng đã gỡ gạc được phần nào.
Ông không hiểu, một đứa con gái chẳng có chút chỗ dựa nào, lấy gì để dám chống đối ông, chống đối cả trật tự mà ông đã dựng nên bằng vô số hài cốt?
Liễu Đài mở tờ giấy, trên đó ghi rõ từng bước: khi nào thì tập hợp gia tộc nhà họ Liễu tại từ đường, khi nào đọc tội trạng của nàng, khi nào bỏ nàng vào lồng heo mang ra ngoài chịu sự phỉ nhổ và khi nào dìm nàng xuống hồ.
Bản tội trạng được viết rất khéo léo, lời lẽ hoa mỹ, thể hiện rõ tài học của một tiến sĩ đỗ đầu bảng như Liễu Thừa Sơn.
Liễu Đài bật cười lạnh, chẳng muốn nói thêm với ông một lời.
Liễu Thừa Sơn giận dữ. Rõ ràng ông ngồi, nàng quỳ. Rõ ràng ông là trưởng bối, nàng là vãn bối. Rõ ràng ông có quyền, nàng không có gì. Thế mà, chỉ một nụ cười khinh bỉ của nàng, ông vẫn cảm thấy mình thấp hơn nàng một bậc.
Ông mắng nàng bướng bỉnh, nàng không quan tâm.
Ông mắng nàng phóng đãng, nàng cũng chẳng màng.
Dù mang bao nhiêu tiếng xấu lên người, chúng cũng chỉ như gió thoảng qua, không đủ sức ép nàng gục ngã.
Giá như nàng là con trai thì tốt biết mấy.
Ý nghĩ kỳ lạ ấy đột nhiên xuất hiện trong đầu Liễu Thừa Sơn.
Nếu Liễu Đài là con trai, thì tất cả những gì bị coi là khuyết điểm của nàng sẽ trở thành ưu điểm. Cái sự gan dạ và bướng bỉnh ấy, có lẽ sẽ đưa nàng lên tận mây xanh.
Nghĩ đến đây, trong lòng ông bất giác nảy sinh một chút mềm lòng.
Ông thở dài:
"Trời cao trêu ngươi mà!"
Liễu Đài không hiểu ông lại phát điên gì nữa. Đôi mắt nàng bình tĩnh như mặt hồ sâu thẳm, tuổi còn trẻ mà đã nhìn thấu sống chết, cũng nhìn thấu sự yếu đuối và hư danh của phụ thân.
"Ngươi không có gì muốn nói sao?"
Liễu Đài quay đầu, cảm thấy chỉ nghe ông nói là đã đủ mệt rồi.
Liễu Thừa Sơn lại nói:
"Ta cứ nghĩ, ngươi sẽ còn nước cờ nào để lui."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!