Chương 6: (Vô Đề)

Chu thị vừa khuyên Liễu Thừa Sơn, lại quay sang khuyên Liễu Đài:

"Đài nhi, con không nể mặt ta, cũng phải nghĩ cho hai tỷ tỷ của con chứ."

Liễu Đài nghĩ đến hai tỷ tỷ, cuối cùng cũng mở miệng:

"Hắn đã hứa với con, sẽ đến nhà cầu thân."

Chu thị truy hỏi:

"Hắn là ai?"

Liễu Đài lại ngậm miệng.

Liễu Thừa Sơn không kìm nén nổi, quát lớn:

"Lấy roi ra đây!"

Chu thị thấy Liễu Đài không biết điều, roi này cũng không đến mức lấy mạng nàng, nên không ngăn cản nữa, chỉ đứng sang một bên nhìn.

Liễu Thừa Sơn vung roi, mạnh mẽ quất xuống. Tấm áo trên lưng Liễu Đài lập tức rách toạc, một vết m.á. u lớn lộ ra, da thịt nứt toác khiến Xuân Hiểu sợ đến mức nhắm chặt mắt.

"Roi này, đánh ngươi vì tội ngang ngược, không biết hối cải!"

Nói rồi, ông lại vung mạnh một roi nữa:

"Roi này, đánh ngươi vì tội bại hoại gia phong, tư tình lén lút!"

Ngoài cảm giác đau đớn rát bỏng trên lưng, Liễu Đài còn thấy trong cổ họng dâng lên một vị tanh khó chịu.

Vị tanh đó ép nàng đến mức không chịu nổi, nàng mở miệng, phun ra một ngụm m.á. u tươi.

Khi Liễu Đài tỉnh lại, nàng nằm sấp trên giường, vừa cử động đã đau đến mức khó chịu.

Xuân Hiểu nghe tiếng rên rỉ, vội vén rèm chạy vào.

"Tam cô nương, người làm nô tỳ sợ c.h.ế. t mất!" nàng vừa nói vừa khóc nấc.

Liễu Đài muốn cười an ủi nàng, nhưng vừa nhếch môi đã kéo đến vết thương, nụ cười không dừng lại được mà cơn đau cũng không thể chịu nổi. Nàng vừa cười vừa nhăn nhó, trông thật khó coi.

Xuân Hiểu bật cười qua làn nước mắt:

"Đừng cử động nữa, vết thương khó khăn lắm mới băng bó được."

Nam nữ khác biệt, huống hồ đây lại là chuyện xấu trong nhà, nên nhà họ Liễu thậm chí còn không thèm mời đại phu.

Liễu Thừa Sơn cứng rắn, chỉ nói rằng nếu nàng c.h.ế. t đi cũng coi như giữ được sự trong sạch cho gia đình.

Cuối cùng vẫn là Chu thị làm chủ, sai người mua thuốc trị thương về.

"Ta đã cố hết sức rồi, còn có vượt qua được không thì tùy vào số mệnh của ngươi."

Người thực sự giúp nàng là Xuân Hiểu, cô bé mới mười bốn tuổi, vừa khóc vừa run, vừa sợ vừa đau lòng mà vẫn kiên nhẫn thay nàng bôi thuốc.

"Tam cô nương, người đã sốt suốt ba ngày, nô tỳ sợ đến mức nghĩ rằng người sẽ bị sốt đến ngốc mất."

"Lão gia đã khóa viện của người lại, Dương di nương mấy lần muốn vào thăm cũng không được."

Xuân Hiểu líu ríu kể hết mọi chuyện xảy ra mấy ngày qua, cuối cùng hỏi nhỏ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!