Chu thị hiếm khi để lộ cảm xúc thật, không ngừng dùng khăn tay thấm nước mắt nơi khóe mắt, sợ làm nhòe lớp phấn trang điểm dày cộm.
Bà đã có tuổi, phấn son đắp lên càng dày. Nếu nước mắt làm trôi lớp phấn, chắc chắn sẽ để lại hai vệt dài, trông chẳng khác nào vai hề trên sân khấu, chuyên làm trò mua vui cho người khác.
Liễu Dung khóc mãi không ngừng. Hôn sự của nàng định trong ba tháng tới, không rõ nàng khóc cho đại tỷ hay khóc cho chính mình.
Câu "khóc gả" quả thực không sai. Trước ngày cưới, khóc vì bất mãn với nhà mẹ đẻ, sau khi cưới, khóc vì bất mãn với nhà chồng. Lúc nào cũng có lý do không được khóc.
Chỉ có ngày đại hỷ này, các cô nương mới có tư cách khóc trước mặt mọi người.
Dương di nương không đủ tư cách để ra ngoài tiễn đại tỷ, chỉ đứng tựa vào cổng sân, lắng nghe tiếng nhộn nhịp truyền tới.
Mỗi khi nghe hát, bà lại quay sang hỏi nhũ mẫu bên cạnh:
"Khi Liễu Dung xuất giá liệu có những nghi lễ này không?"
Câu trả lời luôn là: "Không có."
Hoàng gia nạp phi là một bộ lễ nghi khác. Nhũ mẫu an ủi bà:
"Dẫu sao cũng sẽ ghi tên vào gia phả hoàng gia."
Nghe vậy, Dương di nương mới thôi.
Tuy bà đã sinh cho nhà họ Liễu một đôi trai gái, nhưng lại không đủ tư cách được nhập vào phần mộ tổ tiên của nhà họ Liễu.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Bà lo lắng con gái cũng sẽ giống như mình, cuối cùng c.h.ế. t đi không người cúng bái.
May mắn thay, dù sao Liễu Thừa Sơn cũng là quan ngũ phẩm trong kinh thành, so với phụ thân của bà ngày xưa cũng có danh tiếng hơn.
Dương di nương khi còn trẻ cũng là con gái nhà quan gia. Chỉ tiếc, gia cảnh sa sút, có lúc cùng mẫu thân bà đứng đầu đường bán đậu phụ.
Chính khi ấy, bà đã gặp Liễu Thừa Sơn.
Cưới Dương di nương làm thiếp có thể nói là hành động trái lẽ nhất mà Liễu Thừa Sơn từng làm. Bà từng nghĩ rằng giữa họ chí ít cũng có vài phần chân tình.
Nhưng thôi, chân tình hay giả ý, trước con đường làm quan của Liễu Thừa Sơn thì có nghĩa lý gì?
Đám cưới của nhà họ Liễu, không có người phụ nữ nào cảm thấy vui vẻ.
Hôn lễ của Liễu Nghi vừa kết thúc, ma ma trong cung đã ghé thăm.
Từ đó, Liễu Dung không còn đêm nào ngủ ngon giấc. Mỗi sáng, nàng phải dậy sớm, đội bát trên đầu, chân buộc dây, từng bước đi đứng nằm ngồi đều phải theo quy củ.
Liễu Đài không hiểu:
"Biến những cô nương khác nhau thành một khuôn mẫu giống hệt, đừng nói Hoàng đế hay Vương gia, đến muội nhìn còn thấy nhàm chán."
Liễu Dung mệt mỏi nằm dài trên giường của Liễu Đài, thở dài:
"Ai biết được chứ? Tam muội, ta chẳng muốn lấy chồng chút nào. Mọi người bảo phụ thân thương ta nhất, hóa ra cái thương nhất đó là chọn cho ta một cuộc hôn nhân mệt mỏi nhất!"
Liễu Đài bỗng suy nghĩ, ngay cả người được yêu thương nhất cũng phải gả đi thế này, huống chi là nàng?
Nàng âm thầm tính toán: Dù sao gả cho ai cũng không tránh được khổ sở, tại sao không tự mình chọn lấy?
Nàng hạ quyết tâm, nhất định không để Liễu Thừa Sơn chọn thay mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!