Chương 3: (Vô Đề)

Liễu Đài cúi đầu nhận lỗi với Liễu Thừa Sơn, chỉ mong được ra ngoài tiễn đại tỷ xuất giá.

Liễu Thừa Sơn nhìn bức thư tạ tội do nàng dâng lên, hài lòng gật đầu.

"Sớm nên như vậy!"

Một đứa con gái nơi khuê phòng, lấy đâu ra tư cách mà bướng bỉnh với phụ thân?

Liễu Đài thấy ghê tởm, nhưng nàng hiểu rõ bản thân thực sự không có tư cách ấy.

Ngày bước ra khỏi từ đường, Liễu Nghi và Liễu Dung cùng đến đón nàng. Hai người cười rạng rỡ, so với hoa đào tháng ba còn kiều diễm hơn.

Liễu Đài nắm lấy tay của hai vị tỷ tỷ, mười ngón tay đan chặt, bàn tay đẫm mồ hôi nhưng vẫn không muốn buông ra.

Liễu Dung đi được vài bước, đột nhiên dùng khăn tay lau nước mắt, nghẹn ngào:

"Đại tỷ xuất giá rồi, những ngày vui vẻ thế này, e là không còn nhiều nữa."

Hôn sự của nàng cũng đã được định, sẽ vào phủ Tấn Dương Vương, làm trắc phi cho Thế tử.

Nghe qua đúng là một nhà tốt, nhưng Liễu Đài hiểu rõ, làm thê thiếp và làm con gái là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ngồi kiệu hoa rực rỡ mà rời đi, từ đó phụ mẫu thường thân thiết với con rể hơn là con gái.

Nàng không biết các gia đình khác thế nào, nhưng nhà Liễu Thừa Sơn chính là như vậy.

Nàng căm hận.

Liễu Nghi tài hoa hơn cả hai ca ca, nếu có cơ hội tham gia khoa cử, chắc chắn đã sớm đỗ đạt cao. Trong khi đó, hai người kia thi cử bao lần vẫn trượt.

Liễu Dung tuy dung mạo xuất chúng, nhưng tài thêu hai mặt phải khiến người ta phải kinh ngạc. Nếu được sinh ra ở Giang Nam, e rằng đã có thể làm nên sự nghiệp lớn.

Rõ ràng các nàng đều là những cô nương tài sắc vẹn toàn, vậy mà chỉ có thể từ hậu viện này chuyển sang hậu viện khác, sống theo những quy củ phi lý.

Liễu Đài khẽ hỏi:

"Đại tỷ, nếu không lấy chồng, tỷ muốn làm gì?"

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Liễu Nghi mỉm cười:

"Ta muốn mở một tiệm sách, bán sách."

"Nhị tỷ thì sao?"

Nước mắt lấp lánh trong mắt Liễu Dung:

"Ta à, ta muốn đi đây đi đó, sau khi chơi chán, ta sẽ tìm một nơi dừng chân, mở một quán nhỏ, làm bà chủ."

"Thế Tam muội thì sao?"

"Muội muốn làm trợ thủ cho đại tỷ, cũng muốn làm trợ thủ cho nhị tỷ. Xem ra tiệm của hai người phải mở gần nhau thì muội mới xoay sở kịp."

Liễu Nghi cười bảo nàng chỉ biết hái quả ngọt, nhưng Liễu Đài không hề thấy xấu hổ, ngược lại còn kiêu ngạo đáp:

"Vậy tỷ tỷ có cho hái không?"

Nói cười vui vẻ, cả ba người đã đến sân viện mà Liễu Đài đã xa cách bấy lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!