Đúng lúc ấy, Xuân Hiểu hớt hải chạy vào. "Tam cô nương, có thư từ Giang Nam gửi tới!"
Là thư của Tần Chỉ Yên.
Trong thư, nàng ta mắng Liễu Đài một trận vì không đủ trượng nghĩa, chuyện khắc bia tốt đẹp như vậy mà không nghĩ tới nàng.
Cuối thư, Chỉ Yên viết thêm một câu ngắn gọn: gia đình nàng có ngân trang ở kinh thành, đã chuẩn bị sẵn hai vạn lượng bạc trắng, chỉ cần Liễu Đài đến lấy, không cần tín vật, chỉ cần đến là được.
Liễu Đài ôm lá thư, hai tay run rẩy.
Thật sự đủ rồi, ba mươi vạn lượng, không thiếu một xu!
Nàng làm được rồi!
Nàng thật sự làm được rồi!
Liễu Đài òa khóc nức nở như một đứa trẻ.
Tuệ Ninh nhìn nàng, mỉm cười với Xuân Hiểu.
Giải quyết xong chuyện quân phí, Liễu Đài vừa chờ kết quả chiến sự, vừa bận rộn với việc khắc bia.
Nàng rất tỉ mỉ, tự mình giám sát, không cho phép sai một chữ.
Giữa lúc bận rộn, thỉnh thoảng lại nghĩ đến Hạ Uyên.
Nàng nghĩ, khi mọi chuyện ở kinh thành ổn thỏa, nàng sẽ đến tận nơi.
Người sống phải gặp mặt, kẻ c.h.ế. t phải thấy xác.
Đang suy nghĩ, Xuân Hiểu lại như lửa bén vào người lao tới.
"Chuyện gì mà hớt hải vậy?"
"Cô gia..." Xuân Hiểu thở dốc, tim Liễu Đài như nghẹn lại.
"Có tin tức của cô gia rồi!"
Tin thắng trận truyền về kinh thành, kèm theo tin tức rằng Hạ Uyên vẫn còn sống.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Người ta kể rằng Hạ Tướng quân tựa thần binh từ trên trời giáng xuống, một mình một ngựa, cầm trường thương đỏ thẫm, từ phía sau đánh thẳng vào đại doanh của quân địch.
Liễu Đài không tỏ thái độ gì trước mặt người khác, nhưng đến nửa đêm, nàng lặng lẽ đến từ đường của nhà họ Hạ.
Khác với những lần ở nhà họ Liễu, lần này nàng quỳ xuống một cách thành kính.
Bài vị của Hạ lão phu nhân vẫn còn rất mới. Nàng ngẫm nghĩ, Hạ Uyên thật đáng thương, chẳng kịp gặp mặt mẫu thân mình lần cuối.
Liễu Đài cung kính dâng ba nén hương, khẽ thì thầm: "Mẫu thân ơi, Hạ Uyên đã trở về. Từ nay, nhà họ Hạ sẽ không còn lời nguyền nào nữa."
---
Trăng đã lên đỉnh trời, mùa thu lại đến một lần nữa.
Vào ngày đại quân khải hoàn trở về, Liễu Đài vốn định dậy sớm để ra cổng thành đón Hạ Uyên, nhưng khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao.
Quân đội hẳn đã vào kinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!