Trần Tứ cô nương phẩy tay: "Mặc ngươi. Nhưng ngươi đừng tưởng ta cho ngươi bạc là muốn thân thiết với ngươi, chúng ta không cùng một loại người."
Liễu Đài thầm nghĩ, tính khí và nhân cách của Trần Tứ cô nương quả thực không hợp để làm bạn.
Nhưng nàng chợt nhớ đến lời dạy của Hạ lão phu nhân:
Phải khiến người ghét ngươi cũng phải kính trọng ngươi.
Thì ra là như vậy.
Trần Tứ cô nương không thích nàng, nhưng lại là người đầu tiên đứng ra ủng hộ việc nàng làm.
Có lẽ, giữa nàng và Trần Tứ cô nương không có duyên làm bạn.
…
Cánh cửa đầu tiên mở ra từ Trần Tứ cô nương, từ đó hành trình vận động quyên góp của Liễu Đài trở nên suôn sẻ hơn hẳn.
Không ít khuê nữ danh gia chủ động mời nàng tới. Có người ngại ngùng dò hỏi chuyện khắc bia, có người lại hăng hái tìm hiểu đến tường tận.
Thì ra, khát vọng lưu danh thiên cổ chẳng phân biệt nam nữ.
Lần lượt gom góp, nàng kiếm thêm được năm vạn lượng.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Chỉ còn chưa tới năm ngày, vẫn thiếu mười lăm vạn lượng.
Bất ngờ, Liễu Thừa Sơn truyền tin gọi nàng về nhà.
Có lẽ ông ta biết mình đã đắc tội với con gái quá nhiều, nên đặc biệt phái Dương di nương tự tay mang thiệp mời đến.
Liễu Đài không nỡ làm khó Dương di nương, liền đồng ý quay trở về nhà.
Nhưng nàng cũng chẳng muốn tỏ ra thân thiết, gương mặt cau có, môi mím chặt, bộ dạng như đang khó chịu điều gì đó.
Liễu Thừa Sơn không nhịn được, quát: "Ngươi trưng cái bộ mặt này ra cho ai xem hả?"
Liễu Đài cố kiềm chế, nhưng trong lòng đã muốn đảo mắt đầy khinh thường.
Thật ra, lần này nàng cũng không rõ phụ thân gọi mình về để làm gì nữa. Lại định giáo huấn chăng?
Giờ đã khác trước, nàng không còn phải sống dưới quyền ông ta để mà nhẫn nhịn và nghe mấy lời vô nghĩa nữa.
Liễu Thừa Sơn tức giận quát lớn: "Đúng là nghịch tử! Từ nhỏ đã cứng đầu cứng cổ, chưa từng biết cúi mình, chẳng ra dáng con gái nhà gia giáo tí nào!"
Liễu Đài cũng giận dữ đáp lại: "Vậy từ trước đến giờ, người có từng giống một người cha chưa?"
Chu thị ở bên cạnh nhìn cảnh ấy, chợt nghĩ, tính khí cha con họ quả thật là giống nhau như đúc.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
"Được rồi, Đài nhi, phụ thân con gọi con về là muốn đưa cho con cái này."
Chu thị lấy ra một chiếc hộp đựng ngân phiếu, trao cho nàng.
Xuân Hiểu đếm một lượt, trong đó có một vạn lượng.
Liễu Đài nghe thấy con số, cả người sững lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!