Văn Huệ đành thuận theo, chấp nhận sự nhút nhát của mình.
Nàng lặng lẽ rời khỏi sân khấu tình cảm trong lòng, nhưng trong một lần gặp gỡ tình cờ, Hạ Anh lại chủ động gọi nàng.
Người đàn ông trầm lặng đưa cho nàng một xiên kẹo hồ lô.
"Lần trước thấy cô nương nhìn chằm chằm, ta nghĩ cô nương thích."
Văn Huệ sững người, không nhớ nổi mình đã nhận lấy xiên kẹo hồ lô thế nào, hay phải đáp lại ra sao.
Đến khi hoàn hồn, Hạ Anh đã để lại một bóng lưng xa dần.
Đêm đó Văn Huệ không chợp mắt, nàng cảm thấy mình xong đời rồi, nàng đã sinh lòng vọng tưởng.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Khi kẹo hồ lô chạm vào đầu lưỡi, vị ngọt tan ra, nhưng quả sơn tra thì chua.
Gương mặt sau lớp mạng che của nàng chính là quả sơn tra chua ấy.
Từ đó về sau, mỗi lần Hạ Anh xuống núi mua đồ, hắn đều mang về cho Văn Huệ một phần.
Văn Huệ muốn hỏi lý do, nhưng lại sợ rằng nếu vạch trần lớp màn mỏng này, câu trả lời nhận được sẽ không như mong đợi, chỉ khiến bản thân thêm bối rối.
Người vạch trần tấm màn mỏng ấy lại là muội muội của Hạ Anh.
Tiểu cô nương cười đùa, trêu chọc ca ca mình vì sự ân cần đặc biệt dành cho cô gái ở viện bên cạnh.
"Nhưng mà, sao cô nương ấy lúc nào cũng che mặt. Không biết là do gia giáo nghiêm khắc hay vì nhan sắc chẳng ra gì?"
Văn Huệ trốn sau khung cửa sổ nghe thấy, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Giọng nói của Hạ Anh vang lên:
"Dung mạo của người khác thì liên quan gì đến muội? Muội còn dám lén lút bàn tán sau lưng người ta, từ khi nào nhà họ Hạ lại có kiểu gia giáo như thế?"
Hạ Anh nghiêm khắc quở trách muội muội, khiến tiểu cô nương ấy ấm ức đến mức rơm rớm nước mắt.
Mắt Văn Huệ cũng dần ướt. Trong lòng nàng dâng lên sự xúc động muốn bày tỏ sự thật với hắn.
Cảm giác ấy một khi đã sinh ra thì không cách nào kìm nén được.
Văn Huệ bước đến trước mặt Hạ Anh, ngẩng đầu nhìn hắn.
"Ta… ta không đẹp."
"Nàng nghe thấy lời muội muội ta nói rồi sao? Nó còn nhỏ không hiểu chuyện, nàng đừng để trong lòng."
Văn Huệ lắc đầu, nước mắt tràn mi. Nàng chỉ muốn dũng cảm một lần.
Hạ Anh là một người tốt như vậy, cho dù không thích nàng, hắn cũng sẽ không làm tổn thương nàng.
Văn Huệ chậm rãi tháo mạng che mặt, để lộ gương mặt đầy mụn.
Đồng tử của Hạ Anh hơi co lại, hắn đưa tay lên nhưng dừng lại giữa không trung, sợ hành động của mình đường đột. Tay hắn lơ lửng giữa không khí, rồi hỏi:
"Có đau không?"
Đau không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!