Chương 18: (Vô Đề)

Ngày hôm ấy, Liễu Đài vẫn ăn mặc giản dị như thường. Nhưng trước khi ra cửa, lão phu nhân gọi nàng lại:

"Giản dị nhưng không thanh tao, sạch sẽ nhưng không quý phái."

Liễu Đài hơi chán nản:

"Những vật chất bên ngoài này, có ích gì đâu."

Lão phu nhân đích thân chọn cho nàng một bộ trang sức bằng dương chi bạch ngọc, tỉ mỉ cài lên tóc nàng:

"Người ta thường chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài."

"Những người như vậy, con cũng chẳng muốn giao thiệp."

Lão phu nhân cười khẽ:

"Con có thể từ chối, nhưng phải chờ đến khi con có quyền lựa chọn."

Liễu Đài không hiểu. Quan hệ với ai, chẳng lẽ không phải do chính mình quyết định hay sao?

Nhưng khi nàng ngồi xuống bàn tiệc của Thành Bình Quận chúa, đối diện với những vị tiểu thư cao cao tại thượng, nàng đột nhiên hiểu được lời của lão phu nhân.

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Có những mối quan hệ, không phải vì muốn mà là vì cần.

Người sống trên đời, luôn có những lúc không tránh khỏi việc phải theo tục lệ.

Ánh mắt của họ giống như thước đo của thợ may, từ đầu đến chân, từng chút một, cẩn thận đánh giá nàng.

Hóa ra, khi bị cả một đám người ghét bỏ, con người ta sẽ trở nên e dè.

Liễu Đài hơi căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng không để lộ sự lúng túng.

Thành Bình Quận chúa bước tới, nhìn vào bộ trang sức trên đầu nàng, có vẻ ngạc nhiên:

"Xem ra lão phu nhân nhà họ Hạ rất yêu quý ngươi."

Liễu Đài khẽ cười, hơi ngượng ngùng:

"Mẫu thân đối với ta thực sự rất tốt."

"Phải rồi, ngay cả của hồi môn được ban thưởng cũng mang cho ngươi."

Lão phu nhân nhà họ Hạ muốn rèn luyện Liễu Đài, nhưng không đành lòng để nàng chịu nhục thật sự. Bộ trang sức này chính là bà chuẩn bị để giúp nàng giữ thể diện.

Liễu Đài hiểu ra, lòng cảm thấy ấm áp.

Mẫu thân nàng mất sớm, lão phu nhân như đã bù đắp cho nàng tình yêu mà nàng luôn thiếu thốn.

Thành Bình Quận chúa thấy mắt nàng lập tức đỏ hoe, trong lòng đã có tính toán:

"Lão phu nhân đúng là người có phúc."

Lời của Thành Bình Quận chúa như đã ngầm khẳng định vị trí của Liễu Đài trong bữa tiệc.

Nàng chấp nhận nàng.

Những tiểu thư hiểu lý lẽ đều mỉm cười với nàng, nhưng không phải ai cũng thấu hiểu đạo lý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!