Hạ Uyên nghiêng đầu, nhìn đôi mắt sáng long lanh của nàng. Ánh mắt ấy khiến hắn nhớ lại một cảnh tượng quen thuộc:
Khi còn nhỏ, hắn theo huynh trưởng vào rừng săn bắn, từng gặp một chú nai con. Nó cào cào móng xuống đất, rồi không ngoảnh đầu lại mà lao vào sâu trong rừng.
Như bị ma xui quỷ khiến, Hạ Uyên cúi xuống, hôn lên đôi mắt ấy.
Liễu Đài ngồi trước bàn trang điểm, ánh mắt ngẩn ngơ.
Nàng không thể hiểu nổi ý nghĩa của nụ hôn đó, mà Hạ Uyên cũng chẳng nói gì thêm.
Họ đã là phu thê, những chuyện thân mật hơn còn từng trải qua, nhưng nàng lại muốn tìm hiểu nguyên nhân của nụ hôn ấy.
Hôm nay, Hạ Uyên định dẫn Liễu Đài ra ngoài đi săn, vài vị phu nhân của các bằng hữu cũng sẽ tham gia. Điều này khiến Xuân Hiểu bận tối mắt tối mũi. Nàng nghe nói bằng hữu của Hạ Uyên toàn là hoàng thân quốc thích hoặc công tử của các danh gia vọng tộc, sợ rằng trang phục và trang sức của Liễu Đài không đủ làm người khác nể trọng, liền lục tung mọi thứ, bày ra một đống quần áo và đồ trang sức khắp phòng.
Đến khi Liễu Đài bừng tỉnh, nhìn hình ảnh mình trong gương, nàng không nhịn được bật cười:
"Thế này là đi săn hay đi bán trang sức đây, Xuân Hiểu?"
Xuân Hiểu ngớ người một lát, rồi nhận ra Liễu Đài đang trêu mình, lập tức chống hông, bực bội mắng:
"Tam cô nương, nô tỳ có lòng mà người lại luôn trêu nô tỳ."
Liễu Đài phải dỗ dành mãi, Xuân Hiểu mới nguôi giận.
Kết quả, khi Hạ Uyên vén rèm bước vào, nhìn thấy búi tóc nàng cài đầy châu ngọc, hắn bật cười lớn, cười đến nỗi Xuân Hiểu đau lòng chạy ra ngoài, nước mắt lưng tròng.
Liễu Đài trừng mắt nhìn hắn, nhưng hắn lại không hề nhận ra mình sai chỗ nào, đôi mắt trong veo đầy vẻ vô tội.
Nàng thở dài, tự tay tháo bớt những trang sức trên đầu, chỉ giữ lại cây trâm ngọc bích mà Dương di nương tặng, điểm xuyết đơn giản.
Nàng vốn thanh tú, tuổi còn trẻ, không hợp với kiểu trang điểm quá lộng lẫy.
Hạ Uyên ngắm nàng một lát, rồi lấy từ hộp trang điểm ra một đôi trâm ngọc trai nhỏ, cài lên hai bên búi tóc, tạo vẻ nghịch ngợm đáng yêu.
"Hãy đi nào, phu nhân."
Trong tuyết, có hai con thỏ rừng. Hạ Uyên vòng tay qua ôm lấy Liễu Đài, chỉ nàng cách nhắm vào mục tiêu.
Liễu Đài nhìn chằm chằm hai con thỏ, tay run rẩy, mãi không nhắm trúng.
"Hay thôi đi, chàng xem chúng kìa, trời lạnh thế này còn phải ra ngoài kiếm ăn, thật tội nghiệp."
Nhưng Hạ Uyên vẫn giữ tay nàng, kéo căng dây cung, nhắm thẳng vào con thỏ.
Nàng nói cũng không được, giãy giụa cũng không thoát, gấp đến mức nước mắt sắp trào ra.
Hạ Uyên ghé sát tai nàng, cười khẽ:
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
"Khóc thật à?"
Lúc này, Liễu Đài mới nhận ra hắn đang trêu mình.
"Đồ xấu xa!"
Những người đi cùng bật cười ầm lên, khiến mặt nàng đỏ bừng. Cuối cùng, một vị phu nhân kéo nàng ngồi xuống bên đống lửa.
Mọi người uống rượu, trò chuyện vui vẻ. Liễu Đài ôm mặt nóng bừng, tâm trí lạc lối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!