Liễu Đài từng tiễn hai tỷ tỷ xuất giá, cứ ngỡ bản thân đã quen. Nhưng đến khi chính mình trùm khăn đỏ, nàng lại hoảng hốt hơn bao giờ hết.
Nàng hít một hơi thật sâu. Dẫu sao, Hạ Uyên là phu quân do nàng tự chọn. Ít nhất, hắn rất ưa nhìn, dáng người cũng ổn.
Nghĩ vậy, đoạn đường từ khuê phòng ra chính sảnh bỗng trở nên bằng phẳng, bước chân nàng cũng nhẹ nhàng hơn. Ngay cả khi cúi lạy Liễu Thừa Sơn, nàng cũng không cảm thấy quá khó chịu.
Liễu Đài nghĩ: nàng không thể khóc. Nàng không giống những cô gái khác, phu quân của nàng là do nàng tự chọn. Nàng thắng rồi, tại sao phải khóc?
Nàng phải cười, cười từ đây cho đến khi bước chân vào nhà họ Hạ, như vậy mới xứng đáng với những đòn roi mình đã chịu.
Còn sau khi vào nhà họ Hạ, sống thế nào thì tính sau. Nếu không được, khóc lóc, làm ầm, dọa tự vẫn, nàng đều rất thạo!
Khi bái đường, Hạ Uyên nhận ra ngay tân nương của mình không hề tầm thường.
Nàng không khóc một tiếng, thậm chí lúc cúi lạy cha ruột còn lộ rõ vẻ không tình nguyện.
Đến khi hắn vén khăn đỏ lên, mọi suy đoán của hắn đều được chứng thực.
Khuôn mặt nàng trang điểm chỉnh tề, không chút dấu vết của ngừời vừa khóc. Đôi mắt nàng tò mò nhìn khắp phòng tân hôn, cuối cùng mới dừng lại trên người hắn, như thể hắn chỉ là một món đồ kèm theo của căn phòng này.
Thật thú vị.
Hạ Uyên bỗng thấy lòng hiếu thắng của mình bị kích thích. Hắn bế ngang nàng lên, đặt xuống giường.
Đêm xuân đáng giá ngàn vàng, hắn sẽ để nàng hiểu rõ, trong căn phòng này, ai mới là vị vua thật sự.
Liễu Đài đã hoàn toàn hiểu rõ.
Nàng xoa xoa cái eo đau nhức, tỉnh dậy trong tiếng chim hót buổi sớm.
Quay đầu, nàng nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Hạ Uyên, trên đó treo một nụ cười mãn nguyện, đôi mắt tràn đầy tình cảm nhìn nàng chằm chằm.
Hắn hỏi:
"Ngủ ngon không?"
Liễu Đài lập tức đỏ bừng mặt, lắp bắp đáp:
"Cũng… cũng được."
Xuân Hiểu bưng chậu nước bước vào, trên mặt nở nụ cười tinh quái, ánh mắt liếc qua liếc lại giữa hai người, không nói gì nhưng như thể đã nói hết mọi điều.
Hạ Uyên dẫn Liễu Đài đến bái kiến lão phu nhân nhà họ Hạ.
Nàng dâu mới vào nhà luôn phải có màn này, Liễu Đài hiểu rõ, nhưng vẫn cảm thấy hồi hộp.
Xuất thân của nàng không cao, dung mạo cũng không nổi bật, nàng lo lắng lão phu nhân nhà họ Hạ sẽ không hài lòng.
Nhưng sau một lát lo âu, nàng lại tự cảm thấy mình đặt bản thân lên bàn cân để người khác chê bai là điều vô lý. Phụ nữ chẳng lẽ sinh ra là để người ta soi xét sao?
Nếu không phải nhờ nàng, Hạ Uyên giờ còn chưa cưới được ai!
Nghĩ vậy, nàng không còn sợ nữa, thẳng lưng lên, bước đi đầy tự tin.
Chỉ trong đoạn đường ngắn ngủi, tâm trạng nàng thay đổi đến ba, bốn lần, khiến Hạ Uyên đi bên cạnh cũng phải sửng sốt.
"Đưa tay đây."
Hạ Uyên chìa tay ra, muốn nắm lấy tay nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!