Chu thị cố nặn ra một nụ cười:
"Đúng là trèo cao, nên nói năng cũng mạnh dạn hơn hẳn."
"Chắc mẫu thân không hiểu con rồi, xưa nay con vẫn luôn như vậy."
Chu thị thấy không chiếm được thế, cũng không muốn chuốc lấy bẽ bàng thêm, liền đứng dậy rời đi.
Chu thị từng muốn đẩy nàng vào hố lửa, nhưng cũng chính bà làm chủ mua thuốc trị thương cho nàng.
Liễu Đài nghĩ, có lẽ nàng và cặp phu thê nhà họ Liễu này không có duyên phận.
Nàng vừa quay đầu, liền thấy Xuân Hiểu mắt sáng như sao, miệng tấm tắc:
"Tam cô nương thật là đẹp!"
Liễu Đài mỉm cười, nghĩ rằng không có duyên thì thôi, đôi khi thân nhân cũng không nhất thiết phải có huyết thống.
"Nếu ngươi thích, ngày ngươi xuất giá, ta cũng làm cho ngươi một bộ giống y như vậy."
Xuân Hiểu vui vẻ gật đầu, nhưng lại e thẹn che mặt:
"Cô nương nói gì vậy!"
Liễu Đài cầm cây trâm bích ngọc trên bàn trang điểm lên, hỏi Dương di nương:
"Di nương, cây trâm này cài ở đâu thì đẹp? Ngày con xuất giá, con muốn cài nó."
Dương di nương ngẩn ra, bối rối cúi thấp đầu:
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
"Thế… thế này có được không?
"Ta chỉ là một người thiếp thôi mà."
Ngay cả tiễn con gái ruột về nhà chồng, bà cũng không làm được.
Liễu Đài cười:
"Di nương không muốn sao?"
"Sao lại không!" Dương di nương vội vàng lấy khăn tay lau nước mắt, "Chỉ là không có tiền lệ như vậy, e là lão gia không đồng ý."
"Không phải ông ấy đi lấy chồng, ông ấy đồng ý hay không thì có gì quan trọng?"
Cây trâm bích ngọc mà Dương di nương tặng là món đồ quý, từng được Liễu Thừa Sơn ban thưởng khi ông ta còn sủng ái bà nhất, một bộ gồm một chiếc vòng và một cây trâm.
Vòng tay đã được bà tặng cho Liễu Dung, còn cây trâm thì dành cho Liễu Đài, vào chính lúc nàng sắp bị dìm xuống hồ.
"Được, được thôi." Dương di nương không từ chối nữa, bà nhẹ nhàng cài cây trâm vào tóc nàng, đặt lệch sang phía sau búi tóc, ở vị trí không quá nổi bật:
"Ở đây là được."
Ngày Liễu Đài xuất giá là một ngày hoàng đạo, nhưng trong kinh thành chẳng nhà nào dám tổ chức hôn lễ cùng ngày với nhà họ Hạ.
Không phải vì nhà họ Hạ quyền thế hiển hách, mà vì mọi người đều sợ rằng tân nương sẽ gặp chuyện bất trắc trước khi bước qua cửa, khiến hôn lễ biến thành tang sự.
Không ai muốn ngày vui của mình bị ám ảnh bởi tang sự của nhà khác, thật không may mắn chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!