Chương 9: Hậu Sinh Khả Úy!

Đôi khi cái gọi là tình yêu lại vô cùng đơn giản. Không cần lí do, chỉ cần cảm thấy hai con tim đồng điệu là có thể yêu được rồi. Nhưng tình yêu liệu có thể bền vững được đến đâu, đó lại là một vấn đề khác. Đừng nói đến loại tình yêu vô tư không đi kèm với trách nhiệm. Tình yêu mà không có trách nhiệm với người mình yêu thì chỉ có thể dẫn đến nỗi đau cho cả hai bên, ngược lại, nếu như dám yêu và dám chịu trách nhiệm với tình yêu của mình, thì đó lại chính là lúc tình yêu được đơm hoa kết trái…

Rời khỏi phòng tiệc, họ cùng nhau dạo bước trên con đường tĩnh lặng. Mỗi người dường như đều đang theo đuổi những suy nghĩ riêng của mình.

- Anh không muốn hỏi em bất cứ điều gì về Vũ sao?

Lúc này, Tử Du mới quay sang nhìn cô. Từ nãy, tuy là bàn tay của hai người vẫn luôn nắm chặt không buông nhưng anh không dám nhìn cô. Anh sợ sẽ nhìn thấy sự hối hận, do dự với người cũ trong mắt cô. Nhưng giờ đây, đối mặt với câu hỏi của cô, anh thấy lòng mình bình yên. Phải, sao anh phải lo lắng, anh tin cô. Chỉ cần cô nói không, anh nguyện sẽ tin cô.

- Em có còn tình cảm với cậu ta không?

- Không.

- Ừm.

Sau khi đã khẳng định được niềm tin của mình, Tử Du chỉ mỉm cười với cô. Hai người vẫn song song bước đi trên con đường khuya.

Nhưng Tử Du không hề nói với Kiều Vy là anh tin cô. Anh chỉ im lặng bảo "Ừm." Điều này lại mang đến một đám sương mờ trong lòng Kiều Vy. Tại sao anh ấy không hỏi cô về Vũ? Là tin tưởng cô hay thực sự là không quan tâm? Không quan tâm về chuyện quá khứ của cô với Vũ, trước cái biểu hiện quyết không ghen tuông này của anh, cô nên thấy vui hay thấy buồn đây? Ôi, suy nghĩ nhiều thật là đau đầu, ly cocktail buổi tối khiến cô thấy chóng mặt hơn.

- Du, em đau đầu quá.

- Anh đưa em về.

Khi cánh cửa nhà Kiều Vy đóng lại, cũng là lúc Tử Du quay người đối mặt với Vũ. Từ khi anh lái xe đưa cô về đã luôn có cảm giác có một chiếc xe bám theo sau.

- Chúng ta có thể nói chuyện được không?

Với lời đề nghị của Vũ, hai người con trai vào một quán bar rồi tìm một chỗ khá yên tĩnh.

Lần này, Tử Du là người lên tiếng trước.

- Vũ... có phải không?

Nhìn người thanh niên trước mặt, Tử Du cũng phần nào hiểu được vì sao hồi đó Kiều Vy nhà anh lại thích cậu ta. Đó là một người thanh niên sở hữu một dáng vẻ khiến người ta cảm thấy tin tưởng được. Với một người luôn thiếu cảm giác an toàn như Kiều Vy, Vũ chính là người có thể cho cô cảm giác an toàn.

- Tôi muốn quay lại với Kiều Vy.

Đối mặt với câu nói chắc như đinh đóng cột của Vũ, Tử Du chỉ mỉm cười. Người con trai trước mặt cậu lúc này hoàn toàn bình tĩnh. Nếu như những người khác, nghe nói có người khác muốn cướp bạn gái mình chắc đã nổi khùng lên nhưng ngược lại, anh ta lại quá bình tĩnh. Chính cái sự bình tĩnh này của anh ta lại khiến Vũ cảm thấy kính nể. Bản thân cậu nhận ra, anh ta có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho Vy Vy.

- Tôi khômg quản việc cậu muốn gì. Muốn làm gì đó là quyền của cậu.

- Anh sẽ buông tay?

Khá thắng thắn, đúng là tuổi trẻ, nghĩ gì nói nấy. Nhìn Vũ, Tử Du bỗng nhớ lại mình của tám năm trước. Nếu tám năm trước, anh cũng ở trong hoàn cảnh của Vũ, liệu anh có hành động như vậy không? Điều này anh cũng không rõ, nhưng tính cách này của cậu khiến anh có thấy không bị ác cảm dù rằng cậu nói muốn giành lại Kiều Vy. Có lẽ, nếu như họ không cùng yêu một người con gái, hay giả như họ cùng yêu một người con gái nhưng Vũ không muốn giành lại Kiều Vy thì họ vẫn có thể là những người bạn, bạn tốt.

Nhưng đáng tiếc, hiện giờ, tình huống có vẻ không phải như vậy. Thế thì, dù có chút tiếc nuối, anh vẫn không thể nhường Kiều Vy cho cậu được.

- Vũ, nhìn cậu tôi lại nhớ tôi của tám năm về trước. Tuổi trẻ như vậy thật tốt. Có thể nói năng mạnh dạn như vậy.

- Ý anh là?

- Tôi có thể thấy tình cảm của cậu dành cho Kiều Vy. Tình cảm cậu dành cho cô ấy là thật, tôi hoàn toàn trân trọng nó nhưng cậu đã là tổn thương cô ấy một lần, giờ cậu còn muốn sao?

Bị nói đúng điểm yếu, nhất thời Vũ không biết phải đáp lại thế nào. Ở người con trai trước mặt có một sự điềm tĩnh đến đáng ngạc nhiên, nhìn khuôn mặt đó, cậu không biết anh đang nghĩ gì, đang lo lắng hay tức giận. Dường như đó là khuôn mặt không cho phép người đối diện đọc được cảm xúc của mình. Nhưng một lúc sau, cậu đã lấy lại được bình tĩnh.

- Đúng là trong quá khứ có một số hiểu lầm không đáng có nhưng tôi sẽ dùng hiện tại và tương lai để bù đắp tất cả.

- Cậu sai rồi. Quá khứ chính là một bóng đen trong lòng Kiều Vy. Sự trở về của cậu chỉ càng làm tổn thương cô ấy. Hơn nữa, hiện tại của cô ấy đã không còn là cậu nữa rồi, tương lai của cô ấy lại sẽ càng không phải là cậu.

- Anh dựa vào cái gì chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!