Chương 8: Kỉ Niệm Thành Lập Khách Sạn

Sau ngày hôm ấy, hai người cũng tự giác không ai nhắc đến sự việc đó nữa. Dù biết rằng ngày hôm đó đã khơi gợi lại nỗi đau trong lòng cô nhưng Tử Du lại không tự chủ được mà cảm thấy thực ra như thế cũng không có gì là không tốt. Nhờ có ngày hôm đó mà anh hiểu thêm được về hoàn cảnh gia đình, quá khứ của cô. Cũng chính nhờ ngày hôm đó, anh hiểu cô đang từ từ đón nhận anh nhưng bản thân anh vẫn chưa tạo được cho cô niềm tin vững chãi.

Nhưng cũng chính vì hiểu được những điều như thế mà anh lại càng cảm thấy muốn bảo vệ cô hơn. Đó không phải xuất phát từ lòng thương hại đối với quá khứ đau buồn của cô mà là sự cảm thông, chia sẻ, cùng với đó là sự đau lòng.

Ai biết rằng một cô gái luôn nói nói cười cười như vậy đã phải trải qua những gì, cũng ai ngờ được rằng một cô gái nhìn bề ngoài có vẻ dịu dàng, chan hòa như thế nhưng khi gặp phải hoàn cảnh như vậy lại có thể tỏ ra lạnh lùng, tàn nhẫn và cay nghiệt như thế. Nhưng cô càng như vậy anh lại càng thấy đau lòng, vì hôm đó, anh cũng chứng kiến được sau cái vẻ khinh bạc đối với người họ hàng của cô, cô đã rơi nước mắt đến đau lòng như thế nào. Căm hận họ cũng chính là tổn thương đến bản thân cô.

Từ giờ anh đã đặt ra ình một mục tiêu mới, chính là khiến cho cô hoàn toàn có thể để quá khứ trở thành quá khứ, quên hết đau thương, thù hận mà đón nhận hiện tại cùng tương lai.

Chớp mắt một cái, hôm nay đã là ngày lễ kỉ niệm thành lập khách sạn Trấn Phong. Suốt cả một tháng vừa qua, mọi người đều bận bận rộn rộn, nhất là Tử Du. Đến cả hôm kỉ niệm sáu tháng quen nhau của họ mà Tử Du cũng không ở trong nước, chỉ có thể gọi điện tâm sự cùng Kiều Vy. Cơ bản, Kiều Vy cũng không phải là cô bạn gái không hiểu chuyện, nhất là làm việc cùng anh, cô hiểu là anh đang bận thật chứ không phải là viện cớ không quan tâm đến cô.

Dù sao, anh cũng đã hứa trong ngày lễ kỉ niệm sẽ dành tặng cho cô một bất ngờ. Nói đến lễ kỉ niệm thành lập của Trấn Phong lại phải tranh thủ kể một chút về hoàn cảnh, xuất xứ của nó.

Đại thể theo như Kiểu Vy moi móc thông tin được từ Krystal thì là Trấn Phong có được ngày hôm nay, trở thành một trong số những khách sạn năm sao chính là nhờ toàn bộ công sức của Tử Du chèo kéo. Về gia đình của Tử Du thì cũng có chút bí ẩn. Anh có một nửa là người Trung Quốc, được nuôi dưỡng và lớn lên ở Trung Quốc, điều này thì cô đã biết. Nhưng anh chỉ nói với cô, hiện giờ cả nhà anh đều đang ở Trung Quốc, chỉ có anh là về đây lập nghiệp, anh là con một. Còn cụ thể gia cảnh nhà anh ra sao?

Ngày xưa như thế nào? Anh đều không nói cho cô biết. Cô cũng không tiện hỏi, cho rằng dù sao đó cũng là vấn đề riêng tư. Tuy là anh với cô cũng đã yêu nhau được nửa năm nhưng mà cũng chưa có gì hoàn toàn chắc chắn. Cô cho rằng đến một lúc nào đó, nếu thấy cần, bản thân anh sẽ tự kể cho cô biết. Lại nói đến một mình gây dựng Trấn Phong, Tử Du cũng đã bỏ ra không ít công sức.

Vốn là một học sinh giỏi tốt nghiệp trường đại học hàng đầu của Mỹ chuyên ngành quản lí khách sạn, tương lai của anh thực sự đang vô cùng rộng mở, cũng có rất nhiều khách sạn nổi tiếng muốn mời anh về làm quản lí cho họ. Mức lương họ đặt ra cho anh thì khỏi nói rồi, chắc chắn chẳng thua kém gì với số tiền anh nhận được nếu mở khách sạn riêng. Mà làm việc cho khách sạn nổi tiếng như thế, độ rủi ro là hoàn toàn không có.

Thậm chí nếu anh may mắn còn có thể giành được trái tim của thiên kim tiểu thư của chủ tịch khách sạn mà sau này nghiễm nhiên cả cái khách sạn sẽ thuộc về sở hữu của anh.

Tất cả những lời trên là vào một buổi chiều không có gió, Krystal đã ngồi chém viu viu cho cô như vậy. Tuy là lời Krystal nghe qua có chút phóng đại nhưng cô tin, tương lai của anh lúc đó thực sự là rất rộng mở. Thế mà anh lại bỏ qua, trở về đây, dùng số tiền kinh doanh suốt bốn năm đại học của mình để mua lại một cái khách sạn lúc đấy đã sắp phá sản rồi đổi tên thành Trấn Phong.

Có lẽ anh đã phải suy nghĩ rất nhiều rồi mới quyết định như thế.

Mua được khách sạn rồi, giờ làm thế nào để gây dựng nó cũng là cả một vấn đề lớn. Không giống như những cậu ấm con nhà giàu khác, Tử Du tuy có tài năng nhưng lúc này nguồn vốn lại có hạn, với số tiền vốn của anh thì không có cách nào có thể gây dựng lại Trấn Phong. Lúc này khó khăn mới thực sự bắt đầu, anh vừa phải đi xin vốn đầu tư của các nhà đầu tư, vừa phải cân đối làm sao để anh vẫn có thể kiểm soát toàn bộ Trấn Phong mà không để quyền lực chỉ huy chính rơi vào tay các nhà đầu tư khác.

Nghe Krystal kể tuy là Kiều Vy cũng không hiểu lắm, nhưng cũng hiểu được là lúc đó chắc chắn anh đã phải chịu áp lực rất lớn.

Tính cách của anh vốn có chút kiêu ngạo, giờ lại phải hạ mình đi cầu cạnh người khác, thực cô không thể tưởng tượng con người luôn cao cao tại thượng đứng cạnh cô ngày hôm nay trong quá khứ đã phải cúi đầu trước những người có tiền khác ra sao. Thế giới này quả thực quá thực dụng rồi. Mà đấy đã là gì. Do lúc đó, nhìn vào cái khách sạn lụp xụp sắp giải thể như thế, hầu như chẳng có nhà đầu tư nào hay ngân hàng nào dám nhận thế chấp cho anh vay tiền.

Lúc đó anh lại hoàn toàn chỉ có một thân một mình ở đây, không gia đình, không bạn bè, người thân thích, nghĩ đến đấy, có lẽ vẻ mặt của Kiều Vy quá biểu cảm, Krystal còn trêu cô.

- Em xem em kìa, còn chưa gả cho sếp đã biết đau lòng thay cho người ta rồi kìa.

Cô không nói gì chỉ lườm Krystal. Cô đau lòng cho anh vì cô hiểu bắt đầu gây dựng sự nghiệp gần như từ hai bàn tay trắng như thế thật sự là rất khó khăn. Càng hiểu về anh, cô càng khâm phục anh. Trải qua bao nhiêu chuyện như thế, mà anh vẫn có thể nói nói cười cười như thế trước mặt cô, cô từng hỏi anh, sao sau bao nhiêu khó khăn như vậy mà anh vẫn yêu đời thế. Lúc đó anh chỉ cười rồi xoa đầu cô, anh thích xoa đầu cô, như trẻ con vậy.

- Chuyện cũng không đến mức thê lương như em tưởng tượng đâu.

- Kể cả thế. Bị từ chối phũ phàng nhiều lần như thế, anh vẫn có niềm tin vào con người sao?

- Em nói xem, không thì phải làm sao? Hơn nữa, anh cũng biết tự đặt mình vào hoàn cảnh của người ta chứ. Lúc đó, thực sự anh không có gì để họ tin tưởng đưa tiền đầu tư cho khách sạn của anh. Nếu anh là họ, có lẽ cũng sẽ như thế.

- Anh sẽ không như thế.

- Vì sao?

- Không biết, em cảm giác anh sẽ không như thế.

- Cô bé ngốc, em cứ mãi ngây thơ như thế thì bao giờ mới trưởng thành được đây. Tuy anh rất cảm động nhưng đừng cực đoan như vậy. Không phải em yêu ai thì mọi thứ về người đấy đều hoàn hảo, còn em ghét ai thì mọi việc người đó làm đều là sai trái. Con người luôn có hai mặt, em hiểu không?

Anh vẫn luôn như vậy, đôi khi cô cũng không xác định được anh coi cô là gì? Bạn gái hay em gái? Ngoài những lúc lãng mạn mà một đôi tình nhân nên có, lúc nào anh cũng luôn chăm sóc, bảo vệ cô. Luôn nói cô trẻ con, bao giờ cô mới trưởng thành được? Những lúc như thế, anh lại ôm cô vào lòng, xoa xoa đầu cô rồi cười "Em cứ trẻ con như vậy, bảo anh sao yên tâm để em bước vào thế giới phức tạp này được." Những lúc như thế cô lại cố tình chọc anh.

- Là anh đang ghen tị với tuổi trẻ của em hả, anh trai?

- … Là bạn trai, bạn trai. Không phải anh trai nhá.

- Anh trai, anh traiiiiiii.

- Em bắt nạt anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!