- Alo!
- Em tan học chưa?
- Em mới tan. Sao anh?
- Anh qua đón nhé.
- Anh tan làm rồi à?
- Ừ, hôm nay không phải đi gặp khách nên anh về luôn thôi. Chờ anh.
- Vâng.
Thế là hai người yêu nhau cũng đã đuợc ba tháng. Giờ Kiều Vy cũng đã trở thành một cô sinh viên năm ba thực thụ. Lên năm ba, lịch học của cô càng nhàn nên cô vẫn tiếp tục đến làm việc ở khách sạn của Tử Du. Mấy lần cô cũng đã nghĩ đến chuyện tìm chỗ khác làm nhưng anh không cho, anh nói anh không yên tâm để cô chạy lung tung như thế. Lúc đầu cô cũng phản ứng nhưng về sau thấy anh thực sự không thích nên cô cũng thôi.
Khẽ mân mê cái mặt dây chuyền có hình chữ "D", cô bỗng thấy trong lòng có một vị ngọt trào dâng.
Chính vào buổi tối sinh nhật cô ba tháng trước, sau khi nhận lời thử làm bạn gái của anh, Tử Du đã tặng cô chiếc vòng này, nói là chính vì cô chưa chắc chắn, chưa quyết định được nên anh phải đeo chiếc vòng này cho cô để trói cô lại, để cô thêm chắc chắn. Nghĩ đến vẻ mặt như trẻ con bảo vệ món đồ yêu quý của mình của anh hôm đó mà cô vẫn thấy buồn cười.
Tử Du – cái con người này trước mặt người khác thì tỏ vẻ như loài động vật máu lạnh nhưng khi bên cô, anh lại luôn cho cô một cảm giác thật ấm áp. Cũng chỉ vì đeo chiếc vòng này mà ngay hôm sau tin cô và giám đốc hẹn hò đã lan truyền khắp khách sạn. Còn vì sao lan truyền chẳng phải là nhờ công của Krystal sao? Sau hôm sinh nhật, cô vẫn đi làm bình thường. Ai ngờ đón chờ cô chính là khuôn mặt chờ mong của Krystal.
Thì ra sau khi mật báo cho Tử Du về ngày sinh nhật của cô, cô thư kí xinh đẹp Krystal đã chờ đợi mòn mỏi để được bắt gian tại trận. Và tất nhiên, với đôi mắt cú vọ của Krystal làm sao bỏ qua được chiếc vòng cổ đang chễm chệ, chói sáng trên cổ cô. Thế là một loạt sự tích chữ "D" lại ra đời.
Cuối cùng, không chịu nổi sự phá quấy của Krystal, Kiều Vy ngây thơ đành phải thừa nhận tất cả, kể cả việc chữ "D" chính là chữ cái đầu tên anh. Trong khi cô bị Krystal làm phiền, bắt kể tường tận quá trình từ lúc tỏ tình đến lúc nhận lời thì trong phòng giám đốc hình như lại có một người rất đắc ý vì kế hoạch cưa cẩm, trồng cây si của mình đã thành công rực rỡ.
Thực ra, đối với Kiều Vy mà nói, đến giờ cô vẫn luôn có cảm giác không thật. Cô không tìm được lí do anh thích cô, cũng không biết tình cảm của anh thật lòng được bao nhiêu. Tất cả với cô mà nói đều có chút gì đó rất mơ hồ. Cô biết mình không hiểu anh, nhưng không biết anh có thực sự hiểu cô hay không. Cô đến với anh cũng không có quá nhiều kì vọng vào tương lai gì gì đó của hai đứa, chỉ là đến đâu hay đến đó. Nhưng cũng không phải là trong lòng cô không tồn tại một sự trông chờ nhất định. Sau bao tổn thương về tình cảm, cô không muốn mình lại một lần nữa thất bại thảm hại trong tình yêu như vậy. Còn đang mải ngẩn ngơ thì cô bỗng nghe thấy có tiếng người gọi mình.
- Các người đến đây làm gì?
- Cô đến gặp cháu mình mà không được sao?
Nhìn thấy người cô mà Kiều Vy ngàn lần khinh bỉ, trái tim cô bỗng lạnh đi. Cô có cần phải đen đủi như vậy không, tại sao những người đáng ghét nhất trần gian lại cứ thích xuất hiện trước mặt cô vậy.
- Cháu? Các người coi tôi là cháu sao?
- Tất nhiên. Cháu không phải người nhà họ Hàn sao?
- Cứ cùng họ là thành người một nhà sao? Rất tiếc, tôi không có họ hàng như các người.
Bên này, hai người còn đang cãi nhau, không ai để ý bên kia đường đã có một chiếc xe đen đỗ lại. Người thanh niên vừa bước xuống xe, ánh mắt đã chỉ luôn hướng về người con gái trẻ kia. Gương mặt đang ấm áp nụ cười khi đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc lẻm của cô gái bỗng lạnh hẳn đi. Mèo con nhà anh biến thành sát thủ thế này hẳn là lần đầu tiên anh nhìn thấy. Biết có chuyện không ổn, anh rảo bước tiến về phía cô.
- Mày nói cái gì? Dám nói lại không?
- C... Ú... T... CÚT.
- Con ranh này!
Có lẽ, người phụ nữ kia tức quá hóa liều định giơ tay lên tát cô. Ai ngờ, cánh tay vừa giơ lên giữa chừng, đã bị một bàn tay nam giới gạt ra.
- Cô à, cô định làm gì vậy?
Ngẩng mặt lên, đối diện với cô chính là bóng lưng cao lớn của anh. Anh đã đứng chắn trước mặt cô từ lúc nào.
- Mày là thằng nào? Không phải việc của mình thì đừng có mà xen vào.
- Cô à, tôi lại đang muốn hỏi cô, cô là ai mà dám đánh người vô cớ như vậy?
- Tao là ai? Tao là cô nó không có quyền đánh nó sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!