Chương 6: Sinh Nhật!

Xe cứ thế lăn bánh bon bon trên đường, hôm nay Tử Du lại trở nên bí hiểm một cách kì lạ. Cả đường đi, việc anh không nói không rằng gì cũng khiến Kiều Vy có chút giật mình. Bình thường họ sẽ nói chuyện với nhau vô cùng tự nhiên, vô cùng vui vẻ thế mà hôm nay anh lại chẳng nói gì với cô. Vừa lên xe đã chuyên tâm tập trung lái xe, bộ dáng có vẻ vô cùng nguy hiểm. Cô nói gì, hỏi gì, anh cũng chỉ đáp cho có lệ rồi lại tập trung vào lái xe. Không khí trong xe có phần quỷ dị.

Một người thì nhàm chán, không có việc gì làm cứ loay hoay nhìn trước, ngó sau, nhìn trái ngó phải, một người thì trầm tĩnh, yên lặng lái xe. Xe càng đi thì đường càng trở nên vắng vẻ, nhìn thấy nhà hai bên đường càng ngày càng thưa thớt. Thôi xong rồi, lúc này thì cô bắt đầu sợ rồi nha. Anh không phải muốn mang cô bán sang Trung Quốc thật chứ.

- Tử Du, anh không phải muốn mang em bán sang Trung Quốc thật chứ?

- Giờ em mới biết à?

- Aaaaaa, cứu tôi với, cứu tôi với.

- Em cho rằng sẽ có người nghe thấy tiếng em kêu sao? Ha ha…

Kiều Vy chỉ biết trợn tròn mắt lên nhìn anh kinh ngạc. Sao anh vừa nói vừa cười mà lại làm cô vô thức thấy nụ cười của anh vô cùng mờ ám, đen tối thế nhỉ? Không phải hôm nay anh mặc cả cây đen nên cô cũng liên tưởng anh thành quỷ dữ luôn chứ.

- Không đúng, anh đâu có nghèo đến nỗi phải mang em đi bán lấy tiền đúng không?

- Tích tiểu thành đại, em không biết sao?

- Em mà bị bán sang Trung Quốc sẽ quyết tự tử để thủ tiết, rồi về làm ma ám anh cả đời.

- Ha ha, nhớ lời em nói, nhớ phải ám anh cả đời đấy.

Lúc này Tử Du chỉ nghĩ, đúng thật là đang muốn lừa cô bé này, chỉ có điều là không phải lừa bán sang Trung Quốc mà chính là lừa để cô bé chịu ở bên anh. Đến độ tuổi này rồi, anh cũng không ngờ suy nghĩ đấy lại xuất hiện trong đầu mình. Sao giống như anh đang mưu đồ lừa con gái nhà lành về làm bạn gái mình vậy. Không được, không được nghĩ lung tung nữa. Kiều Vy vẫn đang cười đùa, đâu biết là tâm trạng của người ngồi bên cạnh cô đang trở nên vô cùng phức tạp như thế.

- Xí!

- Đùa em thôi. Đến nơi rồi.

Đùa người sao? Trước mặt chẳng phải là bãi đất trống sao? Quanh đây làm gì có gì mà anh đưa cô đến. Cô còn đang ngơ ngác thì anh đã nhanh chóng xuống xe, rồi đi vòng sang bên mở cửa xe cho cô.

- Xuống xe đi em.

Bước xuống xe, cô không quên trao cho anh một ánh mắt hoài nghi. Vì trời đã khá tối, nhưng cơn gió mùa hè của vùng ngoại ô khiến mái tóc ngang vai của cô bay bay. Bầu không khí trong lành xung quanh khiến cô cảm thấy thực thoải mái. Nhìn thấy Kiều Vy khẽ run, lúc này Tử Du mới để ý. Chiếc váy hôm nay Kiều Vy mặc khá là mỏng, dù thời tiết đã vào hè từ lâu nhưng sương đã bắt đầu xuống nên nhiệt độ cũng hạ xuống khá thấp.

Nhìn dáng vẻ của cô trong bộ váy trắng đứng giữa những cơn gió đang thổi qua, Tử Du bỗng có chút sững sờ mà quên mất phải lấy áo cho cô. Nhìn Kiều Vy lúc này vừa có dáng vẻ tự do, nhưng cũng không che giấu được chút cô liêu, đơn độc. Khi cô quay lại, lại thấy Tử Du đang ngơ ngẩn nhìn mình. Cô không đi nữa mà đứng lại nhìn anh.

Lúc này anh mới giật mình, nhẹ nhàng với cái áo khoác của anh trong xe tiến lại gần cô. Lúc anh khoác chiếc áo lên vai cô mới cảm thấy người cô đã khá lạnh. Anh bỗng đặt tay lên vai cô, kéo cô sát vào người anh, muốn che bớt gió cho cô. Tư thế này của hai người tạo cảm giác như một đôi tình nhân thực sự vậy.

Còn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì bỗng vang lên những tiếng nổ pháo hoa. Khi Kiều Vy ngẩng đầu lên, trước mắt cô chính là một màn pháo hoa đặc sắc. Trên nền trời, pháo hoa tạo thành chứ "Chúc mừng sinh nhật" thật đẹp. Rồi liên tiếp những hình mặt cười ngộ nghĩnh hiện lên trên nền trời. Màn pháo hoa này cũng quá kì công rồi. Nhưng pháo hoa dù đẹp đến đâu thì trong mắt cô lúc này lại chỉ có khuôn mặt của người con trai đang vòng tay qua vai mình.

Khuôn mặt anh đang ở ngay gần cô, chỉ cần cô giơ tay ra là có thể chạm vào. Anh ở gần như vậy, làm trái tim cô khẽ lỡ nhịp, cô là đang rung động trước anh sao? Chỉ biết lúc này, trái tim cô thực sự cảm thấy ấm áp.

Sau màn pháo hoa, khi anh cúi xuống cũng là lúc bắt gặp ánh mắt cô đang nhìn anh chăm chú. Trong ánh mắt ấy, anh nhìn thấy đó là sự cảm động, sự hoài nghi, sự mong đợi cũng như sự cô đơn. Anh bỗng muốn ôm cô vào lòng mình, dùng hơi ấm của anh để sưởi ấm cô, giúp sự che chở của anh để rồi đây trong mắt cô sẽ chỉ còn lại sự ấm áp. Đến bây giờ, anh không biết vì sao anh luôn cảm thấy ở cô chính là một sự chênh vênh, bấp bênh, thiếu an toàn, giống như dù cô ấy có gần gũi, vui vẻ, nói cười với bạn đến đâu nhưng xung quanh cô ấy vẫn luôn có một bức tường rào cản trở. Chỉ cần bạn không cẩn thận một chút thôi thì cô ấy sẵn sàng rời xa bạn, để bạn không có cơ hội làm tổn thương cô ấy.

Anh không biết bẩm sinh cô sinh ra đã thiếu cảm giác an toàn như vậy hay trong quá khứ cô đã gặp phải chuyện gì khiến cô như thế, anh cũng không cần biết. Anh chỉ biết rằng, vào ngay lúc này đây, trong cái khoảnh khắc này, anh muốn đứng bên cạnh cô, muốn là bờ vai để cô dựa vào, muốn cho cô cảm giác an toàn mà cô luôn tìm kiếm. Nhìn sâu vào mắt cô, anh khẽ cười.

- Chúc mừng sinh nhật em, Kiều Vy.

- Cảm… cảm ơn anh.

- Đi. Anh còn có món quà khác cho em.

Hiện tại, Kiều Vy chẳng thể nào mà suy nghĩ được gì nữa rồi. Cô chỉ ngơ ngẩn được anh dẫn đi. Mọi sự vượt quá khỏi tầm tưởng tượng của cô. Tại sao anh lại chuẩn bị cho sinh nhật của cô cầu kì đến vậy? Liệu có phải như cô nghĩ không? Nhưng câu hỏi của cô đã sớm có lời giải đáp. Trước mắt cô lúc này chính là một tấm bảng quảng cáo ở xa xa, và trên tấm bảng ấy, thay vì quảng cái xe BMW như lúc mới đến cô nhìn thấy, chính là dòng chữ "Hàn Kiều Vy, em làm bạn gái anh nhé!"

phía dưới dòng chữ còn có hình một chú gấu đang cầm bó hoa giơ về phía cô.

Quá ngạc nhiên, khi cô kịp định thần quay ra nhìn thủ phạm bên cạnh thì đã thấy một bó hoa hồng công chúa ngay trước mặt cô. Hoa giơ lên mãi mà vẫn chưa có người nhận, lúc này Tử Du mới để ý đến khuôn mặt ngơ ngẩn của cô. Thực ra là từ lúc giơ bó hoa ra đến giờ, anh đã không dám nhìn cô, anh sợ sẽ nhìn thấy biểu hiện chán ghét, hoặc ngại ngần muốn từ chối của cô. Nhưng khuôn mặt ngơ ngác của cô lúc này lại càng khiến anh hoảng hốt hơn. Rút cuộc là cô nhận lời hay không vậy?

- Anh biết là em thích hoa hồng trắng nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thấy đi tỏ tình mà tặng hoa hồng trắng thì… ừm… có chút kì lạ. Nên à thì tìm mãi anh mới tìm được loại hoa hồng này, em xem, nó cũng màu trắng mà chỉ là có viền hồng chút xíu thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!