Chương 5: Đưa Đón

Khi Tử Du đưa cô về đến nhà thì trời đã nhá nhem tối. Cũng chỉ tại đang đi, anh kêu đói, mà về nhà lại không có ai nên muốn mời cô đi ăn cùng rồi hẳng về. Nghĩ là cũng chẳng thiệt thòi gì, với lại nghĩ rằng anh sống một mình, về ăn một mình cũng buồn, mà người ta đã đưa mình về nhà, nên Kiều Vy cũng không nỡ để anh mang bụng đói về nhà. Thực ra Tử Du cũng là người rất dễ chịu, nhìn bề ngoài anh đối với mọi người có phần lạnh lùng, xa cách nhưng đối với những người đã thân thiết với anh, anh lại là một con người hoàn toàn khác.

Lúc đầu, hai người còn khá ngại ngùng nhưng về sau, cô và anh nói chuyện cũng dần thoải mái hơn. Dần dần, cả hai người cũng trở nên cởi mở hơn. Họ trò chuyện như những người bạn. Khi cô biết anh hơn cô những tám tuổi, cô còn vô cùng ngạc nhiên. Cả vẻ bề ngoài lẫn cách nói chuyện của anh đều trẻ hơn tuổi rất nhiều. Ặc, sao cô lại toàn nghĩ về anh thế này. Tự gõ đầu mình, cô thật là không có tiền đồ mà. Mới tiếp xúc với anh có một lúc mà đã bị anh cuốn hút rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định trèo lên giường đi ngủ. Mai còn phải đi làm nữa. Mà nhắc đến đi làm, hôm nay đi cả ngày, xe vẫn chưa mang đi sửa, mai đành dậy sớm đi xe buýt vậy. Ôi thật là mệt mà.

Khi Kiều Vy đã yên vị lăn qua lăn lại trên giường thì lúc này, Tử Du mới về đến nhà. Nói là tiện đường chứ thực ra nhà anh và nhà cô không hề gần nhau tí nào. Nhưng mà muốn nói chuyện nhiều hơn với cô, chắc cũng chỉ còn cách đó. Kiều Vy

- một cô gái thật thú vị. Trông cô có vẻ là một cô gái cởi mở, dễ gần nhưng càng nói chuyện với cô, anh lại càng cảm thấy cô không chỉ là một cô gái vô tư, vô lo, đơn giản như mọi người vẫn thấy.

Bản thân cô chính là một quyển sách mà anh cảm thấy, chừng nào anh chưa đọc đến trang cuối, anh vẫn không biết đó là một quyển sách như thế nào. Nói chuyện với cô tuy có phần khá ngô nghê, trẻ con, nhưng lại không hề nhàm chán, gần gũi nhưng không suồng sã, xa cách nhưng không lạnh nhạt. Ôi mà có chuyện gì xảy ra thế này? Sao càng tiếp xúc nhiều với cô, anh lại càng suy nghĩ nhiều về cô hơn vậy? Đi ngủ, đi ngủ sẽ không nghĩ nữa.

Thế là tối hôm đó, có hai người nghĩ về nhau rồi chìm vào giấc ngủ. Do tối đi ngủ sớm mà sáng hôm sau, Kiều Vy đã rất đúng giờ, quần áo chỉnh tề, dung nhan tươi tỉnh đứng chờ nghiêm túc ở bến xe buýt. Chưa chờ được bao lâu thì bỗng có một chiếc xe ô tô đen đỗ trước mặt cô. Người ngồi trong xe từ từ hạ kính xuống, không ai khác chính là Tử Du.

- Ơ, anh Tử Du!

- Ha ha thật là có duyên, em chuẩn bị đến khách sạn à?

- Vâng ạ, sao anh đi làm sớm vậy?

- Chuyện, anh là giám đốc mà. Lên xe đi, anh đưa em đi luôn.

- Ơ, thế thì tốt quá.

Vừa trèo lên xe, cô mới phát hiện ra bài hát mà anh đang bật:

"Là ai đã gây ra cho em vết thương ngày hôm qua.

Ngày hôm nay tôi muốn em quên đi tất cả.

Là em, là tình yêu em đã làm tôi trở nên mạnh mẽ.

Vì em mà tôi tranh đấu, vĩnh viễn không nhận thất bại.

Hãy để tôi chăm sóc em, tôi muốn mang đến hạnh phúc

cho em sau những ngày đau khổ ấy.

Tôi đã vượt qua sự tưởng tượng của chính mình.

Mọi vất vả đau thương tôi nguyện vì em gánh vác.

Hãy để tôi chăm sóc em, tương lai của em hãy để tôi gánh vác."

- Ơ anh cũng nghe nhạc Trung à?

- Ừ, ngày xưa anh có từng học qua tiếng Trung. Anh có một nửa là người Trung mà.

- Một nửa người Trung?

- Ừ…

Thế là dưới sự tò mò gợi chuyện của Kiều Vy, Tử Du đã thành thật khai ra về hoàn cảnh gia đình nhà anh cho Kiều Vy. Thì ra, anh sinh ra và lớn lên ở Trung Quốc, thế mà nhìn chả thấy giống gì cả.

- Em thích tiếng Trung sao?

- Vâng, em thấy tiếng Trung rất thú vị. Nền văn hóa, lịch sử của Trung Quốc cũng rất thú vị.

- Em có vẻ hứng thú với lịch sử?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!