Vy dậy đi học không con?
- Dạ
Thế là một ngày mới nữa lại đến. Mở mẳt ra nhìn qua cửa sổ phòng mình, Vy chẳng nhìn thấy trời đất gì mấy vì đã bị mấy nhà bên cạnh che chắn hết, nhưng những tia nắng hiếm hoi len lỏi được vào căn phòng của Vy cũng khiến cô cảm thấy lòng mình vui hơn. Tự nhủ với mình rằng hôm nay, một ngày nắng đẹp thế này chắc là mọi chuyện sẽ tốt thôi. Mà cũng đúng là cảnh luôn hợp với lòng người.
Hôm nay không thể là một ngày tồi tệ của Vy được, hôm nay đi học không những có ít tiết được về sớm mà My Oanh, một người bạn cũng khá lâu năm của Vy còn rủ cô đi sắm đồ cùng. Mà tất nhiên, dù là như thế nào thì Vy cũng không thể tránh khỏi sở thích đặc biệt của con gái…shopping.
Đúng thế, mỗi khi cảm thấy bị áp lực thì ai mà chẳng thích đi tiêu tiền. Dù sao thì buổi đi chơi ngày hôm nay cũng đầy hứa hẹn, ngân sách của Vy hiện giờ cũng kha khá, mà người bạn đi cùng của Vy cũng là người mà cô cảm thấy thoải mái khi ở cạnh, dù sao thì trong số những người bạn đang ngày ngày ở bên cô lúc này thì có thể nói My Oanh là người thân với Vy nhất.
Thực ra về tính cách của My Oanh thì cũng không thực sự hợp với Vy cho lắm nhưng vì đã học với nhau quá lâu nên hai người đã quá hiểu về nhau đủ để tin tưởng và trở thành bạn tốt của nhau.
Chẳng là My Oanh và Vy đã học cùng nhau từ hồi lớp một, tuy là hồi đấy hai đứa học khác lớp nhưng do cùng học chung đội tuyển học sinh giỏi nên cũng gọi là có chơi với nhau. Lên cấp hai thì vì cả hai đều có thành tích kha khá từ cấp một nên cũng đều được xếp vào học lớp chọn. Đó là nơi mà Vy có những tháng ngày học sinh tuy vất vả nhưng lại hạnh phúc. Lại nói khi vào cấp hai thì tuy học cùng lớp nhưng vì tính hai đứa không hợp nhau lắm.
My Oanh thì hơi tiểu thư, yểu điệu, còn Vy lại không khoái những người tính như thế nên cả hai cũng chẳng phải chơi thân với nhau, chỉ có thể gọi là bạn tốt thôi. Có được như vậy là vì dù có hợp tính nhau hay không thì cả hai cũng đều biết người kia là người tốt và cũng đều giúp đỡ nhau khi cần. Lên cấp ba thì số phận mới gọi là khéo sắp xếp. Cả hai đứa đều đăng kí thi trường khác nhưng đến cuối cùng lại cùng vào ngôi trường Danh Vọng này và cũng tình cờ làm sao lại được sắp xếp ngẫu nhiên vào cùng một lớp.
Đến lúc này thì Vy cảm thấy như số phận đã an bài hai đứa là bạn của nhau, và còn phải là bạn thân của nhau nữa nên cô cũng cố hiểu My Oanh hơn, bỏ qua sự khác biệt giữa hai đứa. Và thế là họ chơi với nhau thân thiết, đi đâu người khác còn tưởng là chị em. Vốn không có chị ở bên cạnh nên giờ có một người như My Oanh nên Vy cũng cảm thấy đỡ trống trải hơn. Từ đấy, đi đâu hai đứa cũng thường đi với nhau, kết hợp với hai đứa ngồi cạnh nữa tạo thành nhóm bốn người chơi với nhau, giúp đỡ nhau trong lớp.
Hôm nay cũng vậy. Oanh rủ Vy đi sắm sửa lại đồ đạc một chút. Oanh sẽ qua đón Vy đi học như mọi ngày rồi sau khi tan học sẽ đi. Trong hoàn cảnh tâm trạng như thế này, Vy cũng muốn đi giải tỏa một chút. Thế nên hôm nay sẽ là một ngày vui.
"Gotta pick myself up where do I start
Cuz I cant turn to you when it s all fall apart"
- A lo?
- Vy à? Ra đi.
- Uk tớ ra đây.
Sau tiếng nhạc chuông bất hủ của Vy, cô tất tởi chạy ra cửa. Oanh đã đến.
- Hôm nay học xong đi nhớ.
- Uk, hôm nay đi cho thư thái đầu óc một tí. Đằng nào hôm nay cũng toàn môn chơi, chẳng có gì mấy.
- Uk, cả tuần đợi mỗi ngày này.
- Chắc hôm nay cả giờ lại ngồi ngủ hoặc đọc truyện hay chơi bời linh tinh gì đấy thôi chứ học hành gì.
- Uk hoặc cùng lắm là ngồi ghi chép một tí thôi. Nói chung là không phải làm gì.
- Sướng thật. Nghĩ đến thôi là nhẹ hết cả đầu óc rồi hi hi.
Thế là ba tiết học cũng qua vèo như nước chảy bèo trôi, trong đầu mọi người chẳng ai có chữ nào của buổi học ngày hôm nay cả. Hết giờ, bốn đứa đều tung tăng tất tưởi lấy xe sao cho thật nhanh để còn đi. Kế hoạch hôm nay dự định là sẽ đi mua quà sinh nhật ấy đứa trong lớp rồi nếu thấy cái gì hay hay thì sẽ mua luôn. Nghĩ đến đây cũng đã thấy vui với Vy rồi. Thực ra tiêu tiền là sướng rồi, còn tiêu tiền của ai, mua hộ ai cô cũng chẳng quan tâm.
Nó như là chuyện chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới là mấy. Thế là bốn đứa, ba cái xe đạp lên đường. Do chỗ đấy cũng ở khá xa nên cũng phải mất một lúc khá lâu bốn đứa mới đến nơi, nhưng đến nơi mới thấy đúng là không bõ công đi.
Ôi thôi rồi, bao nhiêu là hàng hóa đẹp, những món đồ lưu niệm nhỏ xinh cứ gọi là tha hồ mà chọn, chỉ sợ không đủ tiền để mua hết những gì mình muốn thôi. Nhưng nhiều như thế lại cũng sinh ra một vấn đề, đó là những món đồ đó trải dọc trên cả một đoạn phố toàn cửa hàng lưu niệm. Nhưng thôi muốn chọn đồ vừa rẻ vừa đẹp thì phải chấp nhận đi xa và đi nhiều thôi. Vậy là cả bốn đứa đều bắt đầu xuất phát, đi hết hàng này đến hàng khác, có hàng còn quay lại đến hai lần.
Đầu tiên là đi dọc qua tất cả các hàng để xem có những hàng nào có đồ hợp với sở thích và túi tiền của mình sau đó mới quay lại những hàng đạt tiêu chuẩn để chọn kĩ hơn. Nói chung là mua sắm là một nghệ thuật và người mua sắm cũng là một nghệ sĩ.
Đang đi Vy bỗng nhìn thấy một người, một người thật quen nhưng cũng thật lạ. Vũ, người mà cô không mong gặp mặt ở đây nhất thì lại xuẩt hiện trước mắt cô. Lướt qua, thật nhanh như gió thoảng nhưng lại mang về cho Vy biết bao kỉ niệm. Cậu không nhìn thấy Vy và Vy cũng không muốn bị cậu nhìn thấy. Nhìn thấy thì sao chứ, Vy biết nói gì với cậu đây. Vy không biết.
Chính vì thế mà có lẽ tốt hơn là coi như không có lần gặp này.
Trông Vũ có vẻ như cậu vừa đi đâu về, cậu trông vẫn vậy và vẫn đi một mình. Chẳng hiểu sao khi trông thấy cậu đi một mình như vậy, Vy lại cảm thấy lòng mình rộn ràng. Cô biết rằng mình nên mong Vũ được hạnh phúc bên người con gái khác, người có cùng ước mơ với cậu và dám theo đuổi ước mơ cùng cậu ấy, người tốt hơn Vy nhưng lòng ích kỉ trong con người Vy vẫn chiến thắng.
Cậu đi một mình có nghĩa là Vy vẫn còn một tia hi vọng le lói là trong lòng Vũ vẫn còn hình bóng của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!