Sau khi Kiều Vy ra viện được một tháng, mọi chuyện dường như cũng bắt đầu đi vào quỹ đạo vốn có của nó. Tình cảm của Kiều Vy và Tử Du thì ngày càng hạnh phúc khiến Krystal suốt ngày trêu cô, hai người định bao giờ thì làm tiệc cưới vậy. Tử Du lúc đấy lại mặt dày mà nói "Đợi khi nào em chuẩn bị tiền mừng đủ thì bọn anh cưới", sau đó lại quay sang nhắn tin cho cô "Krystal hỏi anh khi nào bọn mình đám cưới. Anh bảo đợi khi nào em tốt nghiệp thì mình cưới đó."
Lúc đấy, Kiều Vy chỉ muốn cầm điện thoại phi thẳng vào anh.
Tuy rằng trải qua nhiều chuyện như vậy, sinh tử cũng có nhau rồi nhưng mà Kiều Vy vẫn cảm thấy giờ nói đến chuyện này, hẳn là hãy còn sớm đi. Còn một năm nữa cô mới tốt nghiệp, mà họ cũng mới chỉ bên nhau được có một năm chứ mấy. Chẳng phải còn quá sớm để bàn đến chuyện này sao, mà nhắc đến một năm, chủ nhật tuần này, chính là kỉ niệm một năm ngày yêu nhau của hai người. Kế hoạch thì là họ sẽ cùng nhau ăn một bữa tối lãng mạn ở một nhà hàng kiểu Pháp.
Đối với kế hoạch này, Kiều Vy cũng không hề phản đối, đơn giản thế cũng tốt. Nhưng cô vẫn cứ đau đầu mãi không biết nên tặng Tử Du cái gì. Nghĩ mãi không ra, cuối cùng cô vẫn cứ là phải lê lết đi tìm Krystal.
- Krystal à, Krystal ơi, chị có thể gợi ý cho em nên tặng gì cho Tử Du hay không?
- Bé con, giờ có việc mới nhớ đến chị hả? Một tháng vừa rồi, em ở đâu, sao không nhớ đến bà chị già đau khổ này hả?
- Òa òa òa, chị không được trách oan em mà, ra viện xong, đập vào mặt em là một đống bài thi cuối kì kìa, làm gì còn thời gian đâu mà đi chơi. Em nhớ chị lắm lắm ý cơ mà cũng lực bất tòng tâm đó.
- Thật không vậy?
- Thật mà, không tin chị hỏi Tử Du xem, em cũng không có thời gian gặp anh ý cơ mà.
Nhìn vẻ mặt của Kiều Vy, Krystal cũng bán tín bán nghi, không biết có nên tin mà bỏ qua cho cô bé này hay không đây. Thấy Krystal đã bị những lời của mình làm cho phân vân, Kiều Vy mới tiếp tục tranh thủ cơ hội.
- Chị à, chị ơi, giúp em đi mà.
Bị Kiều Vy kêu mãi cũng thấy phiền, cuối cùng Krystal cũng kéo cô lại thì thầm to nhỏ.
- Bé con, chị cũng chẳng biết sếp thích cái gì nhưng chị có cách này, có thể xem như một món quà nha…là thế này…
Sau khi được Krystal quân sư, Kiều Vy cũng thấy vô cùng tự tin vào món quà của mình. Buổi tối, đến giờ hẹn, Tử Du liền đến đón Kiều Vy. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy màu hồng phấn, nhìn lộng lẫy, đi cạnh một thân vest đen của Tử Du, quả là trai tài gái sắc. Nhà hàng, do đã được đặt trước nên họ không phải chờ đợi mà lập tức được dẫn đến chỗ ngồi gần cửa sổ của mình.
Bữa tối hôm nay nhìn chung vô cùng lãng mạn, muốn ánh nến lung linh có ánh nến lung linh, muốn âm nhạc êm dịu có âm nhạc êm dịu, tóm lại là khá hoàn hảo. Khi họ đã ăn xong, đang chờ mang món tráng miệng đến, thì Kiều Vy bỗng nói muốn vào WC.
Một lúc sau, vẫn không thấy Kiều Vy đi ra, trong lòng Tử Du bắt đầu thấy không ổn thì trên sân khấu, đèn bỗng bật sáng. Một người con gái xinh đẹp trong chiếc váy màu hồng phấn đang đứng trước chiếc mic trên sân khấu. Giọng nói dịu dàng của cô vang lên khiến anh không khỏi ngạc nhiên nhưng cũng không kém phần thích thú. Anh cũng rất chờ mong xem, không biết cô bé này lại muốn cho anh bất ngờ gì đây.
"Ừm, xin lỗi các vị khách trong nhà hàng hôm nay. Thực ra, tôi cũng chỉ là một vị khách bình thường thôi nên là vốn không có quyền gì làm phiền giờ ăn tối của các vị nên là vị nào mà cảm thấy bị tôi làm phiền thì xin lỗi, tôi sẽ chỉ làm phiền chút xíu nữa thôi. À, xin lỗi, tôi lại dài dòng rồi, chắc tại lo lắng quá, thói quen của tôi là cứ mỗi khi lo lắng quá lại hay mắc bệnh dài dòng xin các vị thông cảm."
Đang nói dài dòng gì vậy? Tử Du không khỏi nghĩ thầm, cô bé này lại lo lắng quá nên bắt đầu nói năng lung tung rồi đây.
"À, các vị, là thế này, hôm nay tôi muốn gửi tặng một món quà đến một người rất quan trọng với tôi. Anh ấy ừm, là một người rất đặc biệt với tôi. Trong một ngày rất đặc biệt với chúng tôi như ngày hôm nay, tôi chỉ muốn gửi đến anh ấy một lời cảm ơn, cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong cuộc đời em, đã tô thêm màu hồng vào bức tranh muôn màu của em. Cảm ơn anh đã chấp nhận em vì chính bản thân em, luôn ở bên quan tâm chăm sóc, bảo vệ, không phiền khi nhận thêm vai trò vừa là người yêu vừa là anh trai của em. Có rất nhiều thứ em muốn nói với anh nhưng tất cả em chỉ muốn gửi gắm qua bài hát cũng đồng thời là món quà em muốn tặng anh nhân ngày hôm nay."
Tiếng nhạc vang lên cũng đồng thời là lúc mọi người chợt ồ lên ngạc nhiên rồi vỗ tay hưởng ứng lời tỏ tình của cô gái dũng cảm. Họ đều tò mò không biết người con trai may mắn có được trái tim của cô gái xinh đẹp trên sân khấu kia là ai, nhưng rồi họ cũng sớm nhận ra chàng trai đó là ai vì từ đầu đến cuối, anh mắt của cô gái chỉ hướng về một người. Khi tiếng nhạc cất lên, mọi người lại bị cuốn hút bởi giọng hát chứa chan tình cảm của cô.
Không phải cái chất giọng kĩ thuật hoàn hảo của một ca sĩ mà là chất giọng đầy tình cảm của một cô gái đang yêu.
"Đến độ tuổi nào đó bạn sẽ biết được
Những ngày tháng cô đơn thật sự rất vất vả
Dần dần nếm trải mùi vị cô đơn
Và thời gian đang đánh bại sự kiêu ngạo của bạn
Đi qua một ngả đường nào đó bạn sẽ cảm thấy
Người có thể cùng bạn trò chuyện thâu đêm ngày một ít hơn
Bạn mệt mỏi vì bị cô đơn bám lấy
Bạn muốn tìm một người mà bạn muốn gửi gắm cả cuộc đời."
Giọng hát của cô gái ở trên sân khấu thực sự quá sức lôi cuốn lòng người. Mọi người đều bị cuốn hút bởi giọng hát của cô mà không để ý ở góc cửa sổ nọ, có một chàng trai đang mỉm cười hạnh phúc nhìn cô gái kia. Chàng trai mặc một bộ vest màu đen, gương mặt thể hiện anh không còn là một chàng trai chưa trưởng thành, trên khuôn mặt anh tuấn lịch thiệp ấy là một vẻ cương nghị, chính trực. Khuôn mặt lạnh lùng ấy khi nhìn cô gái mỉm cười lại tỏa ra một sức sát thương vô cùng lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!