Trong bệnh viện, một cô gái đang nằm bất động trên giường bệnh. Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô, nhưng ai cũng có thể nói cô đang hạnh phúc. Khuôn mặt bình yên, như thể cô đang rất hạnh phúc trong thế giới của mình, không có ai có thể phá vỡ được thế giới bình yên đó của cô vậy. Bên cạnh cô lại có một người thanh niên, anh đã luôn ở cạnh cô như thế, luôn nắm tay cô, thỉnh thoảng còn nói chuyện với cô, kể chuyện cho cô nghe suốt ba ngày cô hôn mê bất tỉnh.
Ba ngày trước, cô được đưa vào bệnh viện trong tình trạng mất máu quá nhiều. Bác sĩ nói vết thương không vào chỗ hiểm nhưng lại khá sâu, cô gái trước đó đã vốn mắc bệnh thiếu máu, giờ lại mất một lượng máu nhiều như vậy, xem chừng có tỉnh lại được hay không chỉ còn trông chờ vào ý chí của cô mà thôi.
Ba ngày cô hôn mê là ba ngày Tử Du luôn túc trực bên cạnh cô. Bố mẹ cô nói gì anh cũng không nghe, mọi hoạt động cá nhân của anh, ăn, ngủ, tắm, gội, đều làm trong phòng bệnh của Kiều Vy. Anh không dời khỏi cô giây phút nào cả, anh nhớ cô nói anh là hạnh phúc của cô. Thế thì chính lúc này, anh lại càng phải ở bên cạnh cô, phải mang lại hạnh phúc cho cô thế thì cô mới có động lực để tỉnh dậy.
Việc công ty anh cũng không quan tâm, cảnh sát đến nói muốn điều tra lại vụ án trước đây cũng như vụ cố tình gây thương tích cho người khác hôm trước, anh cũng không quan tâm, mặc họ muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, anh chỉ ngồi đó, nắm tay cô. Trong thế giới của anh lúc này chỉ có cô. Thỉnh thoảng anh sẽ nói chuyện với cô, thỉnh thoảng lại lau mặt, lau tay cho cô, nhiều khi anh còn hát cho cô nghe, làm mọi thứ để cô không cảm thấy chán.
"Là ai đã gây ra cho em vết thương ngày hôm qua.
Ngày hôm nay tôi muốn em quên đi tất cả.
Là em, là tình yêu em đã làm tôi trở nên mạnh mẽ.
Vì em mà tôi tranh đấu, vĩnh viễn không nhận thất bại.
Hãy để tôi chăm sóc em, tôi muốn mang đến
hạnh phúc cho em sau những ngày đau khổ ấy.
Tôi đã vượt qua sự tưởng tượng của chính mình.
Mọi vất vả đau thương tôi nguyện vì em gánh vác.
Hãy để tôi chăm sóc em, tương lai của em hãy để tôi gánh vác."
Đến ngày thứ tư, dường như nghe được lời cầu nguyện hàng đêm của Tử Du, cuối cùng Kiều Vy đã tỉnh lại. Khi cô mơ màng mở mắt ra thì cảm giác ngay bàn tay mình đang được một bàn tay khác nắm rất chặt. Là anh, anh vẫn luôn ở bên cạnh cô. Khẽ cử động, Tử Du bỗng choàng tỉnh dậy. Nhìn thấy cô đang hấp háy mắt nhìn anh, mọi cảm xúc trong anh giờ như chết lặng. Anh chỉ cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian, cả thế kỉ như vừa trôi qua, anh vừa thoát ra khỏi cửa địa ngục của Diêm Vương vậy.
Không kiềm chế được, anh chỉ muốn ôm cô ngay lúc này, hận không thể mang cô dính liền lên người anh.
- Kiều Vy, ơn trời, cuối cùng em đã tỉnh rồi, em có biết anh lo lắng cho em đến thế nào không?
Đỡ cô ngồi dậy, lúc này, Tử Du đang ngồi đối diện với cô. Mới có bốn ngày mà trông anh đã gầy đi hẳn, khuôn mặt lạnh lùng ngày nào giờ lại có chút gì đó phong trần, mệt mỏi. Nhìn thấy vẻ lo lắng vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt anh, cô chỉ cười.
- Du, em đã chết đâu mà anh lại lo lắng như vậy. Em chỉ là cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt đến mức không thể mở mắt ra được. Những gì mọi người nói ba ngày qua, em đều biết hết chỉ có điều là không thể đáp lại được. Em chỉ thấy rất mệt mỏi, cần được nghỉ ngơi thôi.
- Vy, lần này em quả là dọa anh sợ gần chết.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của anh, cô chỉ khẽ mỉm cười. Quả thực lúc đấy mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cô cũng chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều. Mọi thứ chỉ như một cái chớp mắt, cô chỉ biết anh sắp gặp nguy hiểm. Đối với cô mà nói, thà mình chết đi còn hơn là sống để rồi nhìn thấy người mình yêu ra đi, cái chết vốn không đáng sợ, cái đáng sợ thực sự chính là nhìn những người mình yêu thương lần lượt ra đi. Chính vì thế mà lúc đó cô mới lao ra trước mặt anh.
Nếu như lúc đó không phải là anh mà là bất kì một ai cô yêu thương, chắc rằng cô cũng sẽ làm như thế với họ. Nhưng cô quyết định sự thật phũ phàng này cô sẽ giữ lại mà không nói cho anh biết. Cứ để anh nghĩ cô vì anh mới làm thế đi, hi hi, lừa anh một chút cũng vui mà.
Thấy nụ cười vui vẻ của Kiều Vy, trong lòng Tử Du cũng thấy đỡ nặng nề hơn. Chắc là cô không sao rồi nên mới có thể cười vui vẻ như thế, nhưng ngoài miệng vẫn ra vẻ trách móc cô.
- Em ý, còn cười được.
- Lúc em ngủ, còn nghe thấy anh hát cho em nghe đó, lời bài hát rất hay đó.
- Không phải chỉ là lời bài hát. Là lời anh muốn nói. Anh sẽ chăm sóc cho em. Để anh gọi bác sĩ đến kiểm tra lại xem sao.
Còn chưa kịp phản ứng với lời nói của anh, thì đã thấy anh chạy ra ngoài gọi bác sĩ, hình như lúc anh đi ra ngoài, mặt anh…hơi đỏ. Nghĩ đến việc anh đỏ mặt, Kiều Vy bỗng thấy vô cùng hứng thú.
Sau khi bác sĩ đến kiểm tra lại cẩn thận liền kết luận sức khỏe của Kiều Vy giờ đã khá ổn định, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đầy đủ để hồi phục lại cơ thể thì có thể ra viện. Nghe xong, mọi người ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Qua được cửa ai này rồi, chắc sẽ không còn vấn đề gì nữa rồi. Những người gây tội ác cũng đã bị pháp luật trừng phạt, giờ đây những người họ hàng của Kiều Vy và ông chú của Tử Du có thể tha hồ mà ngồi bàn mưu tính kế trong…tù.
Tối hôm ấy, khi Kiều Vy đang ngồi chọc phá không cho Tử Du xem báo thì có một vị khách bất ngờ đến.
- Vũ!
Nhìn thấy Vũ đầu tiên là Kiều Vy. Thấy Vũ đến, Tử Du cũng biết ý, gấp tờ báo lại, nói cần phải ra ngoài một chút rồi để cho hai người có khoảng thời gian riêng. Sau sự việc vừa rồi, nhìn thấy sự lo lắng của Vũ cho Kiều Vy như vậy, bốn ngày anh ngồi túc trực bên giường bệnh, anh biết Vũ vẫn luôn ở ngoài cửa phòng bệnh mà không vào, chỉ đến khi nghe tin Kiều Vy đã tỉnh, cậu mới lặng lẽ quay trở về. Tình cảm của Vũ, có lẽ anh đã hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!