Chương 10: Bất Ngờ Đoạt Giải!

Anh không ghen có lẽ vì anh tự tin, anh đủ tự tin vào tình cảm của cả hai, anh tự tin rằng dù Vũ có xuất hiện cũng sẽ không thể chia cắt được bọn họ. Vì một lẽ, anh xứng đáng với cô, xứng đáng với tình yêu mà cô dành cho anh, xứng đáng với bó hoa hồng trắng mà một ngày đẹp trời nào đó, anh đã tặng cho cô.

***********

Từ khi Vũ trở về, ngày nào khi ra khỏi nhà Kiều Vy cũng nhận được một bó hoa để ở trước cửa vào sáng sớm. Hoa hồng bạch, đó là loài hoa cô thích nhất. Bên trong bó hoa luôn kèm theo một tấm thiệp, trong thiệp không có gì khác chỉ có tên người gửi. Kiều Vy rất thích hoa hồng bạch. Lần đầu tiên Vũ tặng hoa cho cô, Kiều Vy nhớ, cậu đã từng hỏi:

- Sao bình thường con gái đều thích hoa hồng nhung hay hồng màu sắc gì đó còn cậu lại thích hoa hồng bạch vậy?

- Vì hoa màu trắng hay dành cho những người chết trẻ.

- Cậu…

Cô vẫn còn nhớ lúc đó, Vũ đã nhìn cô bằng ánh mắt kiểu như "cậu điên vừa thôi cho người khác điên với", lúc đấy, Kiều Vy đã thấy vẻ mặt đó của Vũ thật sự rất buồn cười. Thực ra, chỉ là cô muốn trêu Vũ một chút thôi:

- Đùa cậu tí thôi mà. Thực ra hoa hồng bạch còn có một ý nghĩa là tôi xứng với bạn. Khi một người con trai có để tự tin để tặng cho cô gái anh ta yêu bó hoa hồng bạch có nghĩa là anh ta khẳng định với cô gái ấy là anh ta hoàn toàn xứng đáng với cô ấy, xứng đáng với tình yêu của cô ấy. Một người con trai có thể nói ra điều ấy còn đáng trân trọng hơn vạn lần câu anh yêu em hay đại loại thế đấy.

Cô còn nhớ, lúc đó Vũ đã giơ tay lên long trọng hứa với cô, cậu sẽ cố gắng hết sức để thực hiện đúng ý nghĩa của bó hoa này. Nghĩ đến đây, Kiều Vy bỗng cảm thấy lòng mình có chút đau xót. Đến bây giờ cô vẫn không biết liệu Vũ ra nước ngoài rồi trở về thành danh như thế có phải là để xứng đáng với bó hoa ngày trước hay không nhưng dù có là như vậy thì đó cũng là chuyện của quá khứ rồi.

Bó hoa ngày nào cũng rất tươi, rất đẹp nhưng đáng tiếc hoa đẹp nhưng không có người thưởng thức. Cô không phải là người thích hợp để thưởng thức bó hoa này. Chính vì thế mà ngày nào cũng có một bó hoa nằm chỏng chơ trong thùng rác. Vốn là người cực kì dứt khoát trong tình cảm, Kiều Vy hiểu nếu cô không dứt khoát sẽ cho Vũ thêm hi vọng. Trong khi đó, sau cái hôm Vũ đến khách sạn, bản thân cô đã hiểu, giờ đây giữa họ là không thể nào níu kéo được nữa.

Nếu đã vậy tại sao còn phải làm cho nhau thêm đau lòng?

Chuyện được tặng hoa, Kiều Vy không nói cho Tử Du biết. Dù sao cũng chẳng phải là chuyện gì quan trọng, nói ra có lẽ cũng chỉ gây ra những hiểu lầm không đáng có. Bình thường, Kiều Vy hay ra cửa trước để chờ Tử Du qua đón cô đến khách sạn, tiện thể phi tang bó hoa trước cửa. Không ngờ, hôm nay Tử Du lại đến sớm hơn dự định. Khi anh bước xuống xe cũng chính là lúc Kiều Vy đang vung vẩy ném bó hoa vào thùng rác trước cửa.

Vừa thực hiện xong hành vi phi tang, ngẩng đầu lên lại đụng ngay ánh mắt nhìn chăm chú của Tử Du khiến cho Kiều Vy có chút chột dạ.

Tử Du không nói gì, chỉ bảo cô lên xe, dường như anh đã đoán ra được điều gì đó. Mới sáng sớm, bó hoa còn đẹp như vậy, lại đúng loại hoa mà cô thích, thế nhưng cô lại thản nhiên ném thẳng vào thùng rác, qua đó, chỉ suy luận một chút là có thể hiểu chủ nhân của bó hoa đó là ai. Tất nhiên suy luận đơn giản như vậy không thể làm khó Tử Du rồi. Thì ra, cậu nhóc đó vẫn chưa từ bỏ.

Xem ra những gì anh nói đêm hôm ấy vẫn quá khách sáo với cậu ta rồi.

Thấy Tử Du không nói gì, Kiều Vy lại càng thấy chột dạ hơn. Mang theo tâm trạng như tội phạm vừa bị bắt quả tang lên xe, không khí trong xe bỗng trở nên nặng nề. Bài hát "Để anh chăm sóc em" của Mayday lại vang lên, mãi một lúc sau, Kiều Vy mới lí nhí nói:

- Bó hoa đó…

- Của Vũ phải không?

Còn chưa nói hết câu, Kiều Vy đã bị anh ngắt lời. Cô quay sang nhìn anh kinh ngạc nhưng lại nhận được một khuôn mặt bình thản của anh. Điều này khiến trong lòng cô bỗng có phần cảm thấy mất mát. Tại sao anh lại có thể thản nhiên như vậy? Bạn gái mình được người khác tặng hoa, lại còn là người yêu cũ đang đòi quay lại, chẳng nhẽ, anh không có cảm giác gì sao? Chẳng lẽ, một chút cảm giác ghen tuông cũng không có? Hay bản chất là anh không sợ mất đi cô?

Có cô hay không, đối với anh cũng không hẳn là quan trọng?

Nghĩ đến đây, trong lòng Kiều Vy bỗng có một cảm giác đau đớn, vị đắng ở đâu bỗng thấy trào dâng trong cổ họng. Đến cuối cùng, với anh, em là gì vậy? Anh nói anh yêu em nhưng anh không biết rằng tình yêu luôn kèm theo sự ghen tuông sao? Cô thực sự rất muốn hỏi anh câu này, rất muốn hỏi anh tại sao không ghen, tại sao không thấy khó chịu. Nhưng hỏi xong thì được gì chứ, nếu anh không có cảm giác gì, hỏi thế khác nào cô đang miễn cưỡng anh. Thôi vậy, tại sao phải miễn cưỡng như thế.

Không biết làm gì hơn, cô quay đầu nhìn ra ngoài, trong lòng bỗng hoang mang.

Nhìn thấy Kiều Vy không được vui, Tử Du lại tưởng cô sợ anh hiểu lầm gì chuyện giữa hai người. Thành thật mà nói, bản thân anh chứng kiến cảnh đấy cũng cảm thấy không vui chút nào cả nhưng mà nhìn thấy cô thẳng thừng vứt bó hoa đi như vậy, anh hiểu đối với đoạn tình cảm trước đây, cô đã không còn níu kéo hay vấn vương nữa, nên anh yêu tâm, không muốn làm cô bận tâm.

Ở cái độ tuổi này rồi, anh không còn cái kiểu ghen tuông mù quáng của tuổi trẻ nữa, anh đã đủ chín chắn và trưởng thành để nhận ra vấn đề ở đâu. Rõ ràng, vấn đề ở đây nằm ở cậu thanh niên kia, anh sẽ gặp cậu ta để giải quyết nếu cần. Còn cô bé Kiều Vy hay suy nghĩ linh tinh này, anh không nói gì miễn cho cô khỏi suy nghĩ linh tinh. Vì thế anh chỉ đơn giản nói.

- Anh hiểu, anh cũng sẽ không nghi ngờ linh tinh gì cả. Em đừng lo lắng.

Nghe anh nói, Kiều Vy không quay lại. Trong lòng cô vẫn vô cùng rối bời. Thấy vẻ mặt phức tạp của cô, đoán là cô lại suy nghĩ linh tinh gì rồi, Tử Du cũng không biết phải nói sao, chỉ đơn giản đưa tay ra nắm lấy tay cô. Lúc này anh mới nhận ra, tuy thời tiết đang vào mùa thu, không nóng không lạnh nhưng sao tay cô lại lạnh lẽo như vậy. Anh nhìn cô đau lòng, anh nhất định phải gặp cái câu tên Vũ này để bảo cậu ta tránh xa cô ra.

Chiếc xe cứ bon bon đến khách sạn, chở hai con người với hai tâm trạng khác nhau, dường như có một bức ngăn cản vô hình đang lớn dần lên giữa họ.

Bước vào phòng làm việc, nhìn thấy gương mặt tươi cười của Krystal, Kiều Vy cũng thấy thoải mái hơn trong lòng. Cô quyết định tạm thời sẽ không nghĩ đến chuyện này nữa. Vừa ngồi yên vị thì cô đã thấy Krystal lượn qua chỗ mình rồi đặt một phong thư xuống trước mặt cô.

- Của em này, vừa được gửi đến đây sáng nay đấy.

Tò mò, mở phong thư ra, Kiều Vy lại càng bất ngờ hơn. Trong thư là tin thông báo cô đã qua vòng sơ tuyển và bản vẽ của cô đã được chọn trở thành một trong những sản phẩm trang sức mới của một công ty trang sức khá nổi tiếng. Còn chưa đọc xong thì Krystal ở bên cạnh đã hô to.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!