Chương 1: Bắt Đầu Nào… Game On

Ngày nảy ngày nay, tại một ngôi trường có tên là Danh Vọng, năm đó có một khóa học sinh thật tiêu biểu, tiêu biểu cho cái người ta gọi là sự học. Sở dĩ trường đó có tên là Danh Vọng vì đó là một trường cũng thuộc hạng Top ten trong thành phố, rất nhiều học sinh ước ao được học trong ngôi trường đó nhưng sự thật sau khi họ vào được trường rồi thì chỉ có họ mới hiểu. Nhưng cũng có không ít học sinh không hề muốn vào ngôi trường đó. Lí do ư? Nói đến lí do cũng có thể kể ra n loại lí do.

Người thì vì muốn vào cùng trường với bạn cấp hai của mình, người thì không muốn vào một ngôi trường quá nổi tiếng để phải bon chen với người ta. Nhưng cuối cùng tất cả đều nhắm mắt đăng kí bừa để vừa lòng cha mẹ.

Nhưng có một sự thật mà ai cũng biết rằng dù muốn hay không muốn thì họ cũng đã vào trường rồi và họ phải thích nghi với môi trường ấy. Dù là có đủ điểm thi đầu vào hay phải đi "cửa sau" thì khi vào trường rồi chẳng ai còn băn khoăn chuyện đầu vào như thế nào nữa. Dù có ghét bỏ ra sao thì đây cũng sẽ là ngôi nhà của họ trong ít nhất là ba năm nữa. Và thế là họ dần hòa nhập vào cái môi trường ấy và cùng vun đắp cho cái danh vọng của mình.

Danh vọng mỗi người một khác, có người có danh vọng hướng thiện có người không, nhưng đều là danh vọng. Có lẽ, chính vì thế mà ngôi trường dần đã được đổi tên thành Danh Vọng.

Một năm trước, một ngày trước khi nộp hồ sơ vào cấp ba, ở sân trường cấp hai nào đó:

- Cậu vào trường gì?

- Danh Vọng…

- Thế à? Cuối cùng cậu cũng đã quyết định rồi.

- Cậu biết là tớ không thể làm khác được mà. Bố mẹ tớ…

- Được rồi, tớ hiểu mà. Cậu không cần nói nữa. Tớ hiểu khoảng cách và sự khác biệt giữa cậu và tớ.

- Vũ, cậu thôi cái cách nói đấy được không. Chúng ta có thể…

- Vy Vy, chúng ta chia tay đi.

- …

- Cậu hiểu điều này hơn tớ mà. Cậu có con đường của cậu. Cậu lựa chọn là một đứa con ngoan, tớ quyết định thực hiện giấc mơ của tớ.

- Cậu thật ích kỉ đấy Vũ ạ. Tớ tưởng cậu sẽ hiểu tớ cơ nhưng cậu cũng chẳng khác gì họ cả.

- Tớ xin lỗi, Vy Vy. Chúc cậu hạnh phúc với con đường mà cậu đã chọn.

- …

Một năm sau, tại ngôi trường cấp ba mang tên Danh Vọng:

Tùng… tùng… tùng…

- Vy Vy nhanh lên trống vào giờ rồi đấy.

- Đừng gọi tớ là Vy Vy. Chỉ có một chữ Vy thôi. Hoặc gọi là Kiều Vy cũng được.

- Nhưng mà gọi là Vy Vy nghe hay mà thân mật hơn mà.

- Tớ không thích.

- Sao lại thế?

- Con thưa cô cho chúng con vào lớp.

Tích tắc... tích tắc… tích tắc…

- Sao giờ này mới vào?

- Dạ… ừm… lúc nãy con đi xem điểm nên không vào kịp ạ.

- Điểm lúc nào xem chẳng được. Xem lâu đến thế cơ à mà phải vào muộn. Vào đi.

Tùng... tùng… tùng…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!