Chương 7: (Vô Đề)

Phải có ít nhất mười lăm chiếc xe máy trở lên mới có thể phát ra tiếng vang lớn thế này. Âm thanh truyền qua khe nứt trong sơn cốc khép kín chẳng khác gì đi thông qua thiết bị khuếch tán âm thanh, âm thanh bị phóng đại lên rất nhiều, vang vọng trong tai mọi người.

Ca Luân bên cạnh đã tỉnh, hướng cậu la to: "Có chuyện gì vậy? Sa Tả, cậu không sao chứ?".

Sa Tả không biết chuyện gì đang xảy ra, cậu không trả lời Ca Luân, theo tiếng vang càng lúc càng gần, cậu nghe được trong tiếng ầm ầm còn kèm theo tiếng gào thét của rất nhiều người, từng đợt từng đợt vang dội, nếu như không phải bản thân đang ở trong tình huống này, Sa Tả sẽ có ảo tưởng mình đang tham gia đêm hội "Ngày biên niên sử".

Quả thật là như thế, kèm theo tiếng xe máy ầm ầm đinh tai nhức óc là tiếng gào thét tràn đầy hưng phấn và điên cuồng.

Nguyên trụ dân bắt đầu rối loạn, cổ họng phát ra tiếng trầm thấp, những sợi dây leo trên vách đá cũng bắt đầu lay động, Sa Tả kinh ngạc phát hiện trên dây leo xuất hiện rất nhiều nguyên trụ dân đang theo dây tuột xuống.

Đã không còn ai quan tâm đến Sa Tả và Ca Luân bị trói chặt ở giữa sơn cốc, tất cả nguyên trụ dân đều bị bao phủ bởi không khí căng thẳng.

Sa Tả nhìn thấy bọn họ nhanh chóng với lấy con dao đeo bên cạnh hông, còn có con dao được trang bị cán kim loại dài, trông như một cây giáo. Ngoài ra còn có một loại vũ khí mà không ai ở AS có khả năng hiểu biết đầy đủ, trong đại sảnh của nhà bảo tàng chỉ dành cho công dân cấp B trở lên có trưng bày phục chế phẩm không chính xác của loại vũ khí này ______ cây nỏ.

Sa Tả rất có hứng thú với thứ vũ khí điều khiển bằng một tay này, sức mạnh và tốc độ rất tuyệt vời, cậu thậm chí đã quên mất bản thân có thể trở thành trung tâm của trận chiến, mà chỉ lo nhìn chằm chằm vào cây nỏ của nguyên trụ dân.

Mãi đến khi hơn hai mươi chiếc xe máy xông vào sơn cốc, cậu mới bị tiếng gào thét kinh động rung trời của người chạy xe máy mà phục hồi tinh thần.

Khác với xe máy của Naga, trên những chiếc xe máy như một cơn cuồng phong quét vào sơn cốc đều có chở người, bên thân xe có một phần nhô ra, mỗi chiếc xe đều có hai người.

Khi Sa Tả thấy rõ người trên xe thì cậu có chút giật mình, trang phục của những người này rất thống nhất, đều mặc cùng một loại áo giáp kim loại, trên đầu đội mũ sắt, ngay cả mặt cũng được che phủ sau tấm lưới kim loại.

Mỗi xe đều có một tấm lá chắn kim loại, bề mặt có rất nhiều gai nhọn. Vũ khí trên tay của bọn họ tiên tiến hơn so với nguyên trụ dân, tuy rằng không phải súng ống, mà nó trông như cây nỏ, chỉ khi người trên chiếc xe xông ra đầu tiên bắn ra một mũi tên lửa, Sa Tả thấy được một vệt kim loại sáng bóng.

Mũi tên bắn ra từ nỏ của nguyên trụ dân làm bằng gỗ, vả lại không có khả năng bắn liên phát như loại vũ khí gì đó trên tay những người kia.

Những người này rõ ràng đã có chuẩn bị trước, trên xe còn trang bị lá chắn kim loại chắc chắn, đầy gai nhọn để đối kháng với sức mạnh và tốc độ di chuyển cường đại của nguyên trụ dân, trừ phi nguyên trụ dân từ trên cao nhảy đúng vào xe, bằng không căn bản không đến gần được người trên xe, hiển nhiên mặc dù bọn họ có tốc độ di chuyển kinh động, nhưng sức bật không xuất sắc như vậy.

Một trong số nguyên trụ dân bị hỏa tiễn bắn trúng, thân thể lập tức bốc cháy như quả cầu lửa, Sa Tả kinh ngạc phát hiện làn da của nguyên trụ dân cứ như giấy mà nhanh chóng bị lửa nuốt sạch.

Tốc độ di chuyển của nguyên trụ dân rất nhanh, hỏa tiễn bắn trúng bọn họ không nhiều, nhưng người bị trúng tên sẽ nhanh chóng bị đốt từ một quả cầu lửa thành một đống than cốc màu đen.

Trong không khí tràn ngập mùi tanh tưởi quái dị.

"Dẫn người đi!". Vài chiếc xe vọt tới bên cạnh bình đài ở trung tâm, bao vây thành một vòng tròn, Sa Tả nghe thấy có người hô một tiếng, "Đều phải sống".

Một chiếc xe chạy đến gần, có một người nhô ra khỏi xe, vung một dao về phía Sa Tả, cậu liền cảm thấy cánh tay bị trói chặt lập tức buông lỏng, cành cây nhỏ quấn trên tay đã bị cắt đứt. Sa Tả không thể đoán được những người này là địch hay là bạn, nhưng hiện tại cậu chỉ muốn rời khỏi nơi này, Sa Tả đợi người kia vung thêm một dao.

Người này nhanh chóng vung dao thứ hai, cắt đứt dây trói trên lưng cậu, nhưng khi chuẩn bị vung ra dao thứ ba, một mũi tên gỗ của nguyên trụ dân bay tới, đâm thủng một lỗ trên cái cổ không được che chắn của người kia, máu phun ra tung tóe, cơ thể người kia giật giật rồi ngã nhào lên lá chắn xe.

Lái xe lập tức quay đầu chạy khỏi bình đài, hai chiếc xe khác tiến lại gần, cũng có một người nhoài ra khỏi xe, tiếp tục chém đứt dây trói trên người Sa Tả.

Cơ thể đã hoàn toàn tự do nhưng Sa Tả không dám ngồi dậy ngay lập tức, tiếng xe máy nổ ầm bên người, tiếng gào thét hưng phấn chói tai của mấy gã lái xe, xen lẫn tiếng gào thét trầm thấp của nguyên trụ dân, thỉnh thoảng còn truyền tới tiếng kêu thảm thiết, tên bay vèo vèo trên không trung, tình huống vô cùng hỗn loạn, cậu không biết mình có bị tên xuyên thủng cổ hay không nữa.

Chiếc xe quay đầu bỏ đi trước đó đã quay lại, người chết ở trên lá chắn đã biến mất, chỉ có thể nhìn thấy một vệt máu lớn ở phía trên.

Xe dừng lại bên cạnh cậu, cửa xe mở tung ra, người lái xe hô một tiếng: "Lên xe".

Sa tả không do dự, lấy tốc độ nhanh nhất xông vào trong xe.

Ca Luân cũng được cứu khỏi bình đài, chui vào trong xe, Sa Tả nghe thấy có người quát lớn: "Đi thôi, đi thôi!!!".

Tất cả xe máy đồng loạt chạy về đường cũ, ào ạt chạy vào khe nứt kia, vài phút sau liền rời khỏi sơn cốc, vọt vào trong màn đêm.

Sa Tả dần dần bình tĩnh lại từ trong hỗn loạn, cảm giác bị loài thực vật kia hành hạ đến không chịu nổi không biết đã biến mất từ lúc nào, có lẽ do nỗi sợ đã lấn áp…

"Các anh có quần áo không?". Đây là chuyện đầu tiên Sa Tả nghĩ tới lúc tỉnh táo lại, cơ thể trần trụi bị vô số người quan sát khiến cho cậu cảm thấy nhục nhã không sao chịu được, hơn nữa cậu còn lạnh đến run rẩy, nếu không bọc thêm quần áo thì cậu nhất định sẽ chết cóng.

"Đằng sau". Người lái xe nói một câu, giọng nói lạnh như băng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!