Người được Trình Khản gọi là Naga không hề nhìn bọn họ, Trình Khản cũng không nói thêm gì.
Naga đem hai con dao ba cạnh nhặt được bên cạnh thi thể nguyên trụ dân nhét vào giày, sau đó đưa chân đến dưới thân thi thể khêu một cái, thi thể dễ dàng bị hắn nhấc lên khỏi mặt đất.
Con Đức Lạp Khố phía sau lưng lập tức chạy tới, trước khi thi thể rơi xuống đất đã nhanh chóng dùng cái mỏ như cái kẹp thép gắp lại, sau đó mạnh mẽ vung đầu, nện thi thể lên mặt đất, lúc này mới lần nữa gắp thi thể lên.
Sa Tả cố nén cảm giác buồn nôn nhìn theo Đức Lạp Khố chậm rãi đi sau lưng Naga về cạnh bên xe, cuộc nói chuyện giữa Trình Khản và người đàn ông này rất đơn giản, nhưng lượng thông tin đủ làm đầu óc cậu xoay chuyển điên cuồng.
Hai người kia quen biết nhau, Trình Khản nhất định từng đến đảo Liệp Lang, hơn nữa không chỉ một lần, câu "Anh lại tỉnh" của Naga khiến cậu không hiểu, lại? tỉnh?
Naga khởi động xe, khi xe máy nổ vang, Trình Khản mới hỏi tiếp một câu: "Bọn họ vẫn ở chỗ cũ chứ?".
"Không biết". Naga ngửa mặt, khuôn mặt của hắn vẫn như cũ giấu trong bóng tối, không nhìn thấy biểu tình, nhưng khóe miệng nhếch lên tạo thành nụ cười giễu cợt rất rõ ràng.
Trình Khản không hỏi thêm, anh biết mình sẽ nhận được câu trả lời này.
Xe máy và Đức Lạp Khố dần dần biến mất trong tầm mắt, âm thanh cũng dần dần biến mất, Sa Tả mới quay đầu nhìn Trình Khản: "Ai vậy?".
"Naga". Trình Khản thoát khỏi tâm trạng háo hức trước đó, quay về trạng thái lạnh lùng, trả lời có lệ.
"Cái tên này kì quá". Ca Luân ngồi xổm dưới đất, hắn không biết mình còn có thể nói gì, trong thời gian ngắn mà đã xảy ra quá nhiều chuyện, hắn nhìn Côn Bố đang dần mất đi sức sống và sinh mệnh, trong đầu hiện tại rất hỗn loạn.
"Naga là thổ ngữ, ngôn ngữ của nguyên trụ dân, nghĩa là ác ma đến từ biển sâu", Trình Khản chỉnh lại cái túi sau lưng, khom lưng sờ vào cổ Côn Bố, "Đi thôi, gã chết rồi".
Nguyên trụ dân còn có ngôn ngữ?
Hơn nữa còn là ác ma đến từ biển sâu?
Đến từ biển sâu không phải là cá sao, cá có thể lên bờ, còn có thể lái mô
-tô, khi nào lại tân tiến đến thế.
Sa Tả không hỏi tiếp vì rõ ràng Trình Khản không muốn nói nhiều về Naga, nhưng Ca Luân rất tò mò, hỏi cả nửa ngày, cuối cùng Trình Khản chỉ nói một câu: "Có một số việc biết được thì cũng không có lợi gì, làm sao sống sót ở nơi này mới là quan trọng nhất".
Trước khi tiến vào rừng, Sa Tả cảm giác cánh rừng này không quá lớn, mất một đến hai tiếng đồng hồ là có thể băng qua, nhưng cậu không ngờ rằng thẳng đến khi trời tối, bọn họ vẫn chưa ra đến bìa rừng.
"Tôi không đi nổi nữa". Ca Luân thở hồng hộc theo phía sau, thể lực của hắn rất kém, tựa như toàn bộ người ở AS đều có tố chất không tốt lắm, càng không phải nói đến Ca Luân là người sinh trưởng trong khu bình dân.
So sánh với Sa Tả, cậu rất may mắn được trải qua khóa huấn luyện bí mật do cha mẹ sắp xếp. Tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng ít nhất hiện tại cậu không thấy mệt mỏi.
Nhưng sau khi trời tối, đảo Liệp Lang mang đến cảm giác đè nén mãnh liệt hơn, xung quanh tối đen như mực, ngoại trừ thiết bị chiếu sáng trên tay thì không còn nguồn sáng nào khác.
Ánh sáng từ thiết bị chiếu sáng không đủ chiếu xuyên qua làn sương mù dày đặc mang theo hơi ẩm, trái lại làm tăng thêm cảm giác kinh dị.
Sa Tả ngẩng lên nhìn bầu trời đêm.
Khi còn nhỏ, mẹ từng nói với cậu rằng bên ngoài AS không có nơi bị ô nhiễm ánh sáng trường kỳ nên vẫn có thể nhìn thấy trăng và sao. Cậu vẫn trộm hi vọng một ngày nào đó có thể đến được địa phương bên ngoài AS để ngắm sao.
Nhưng bây giờ, nơi này cách AS rất xa, trông như một hòn đảo biệt lập hoang dã, bầu trời đêm vẫn là khoảng không đen kịt.
Vẫn không nhìn thấy, Sa Tả nhìn lên bầu trời một hồi, không khỏi thất vọng.
"Nghỉ ngơi chút đi". Trình Khản ngồi xuống một gốc cây, tắt thiết bị chiếu sáng trong tay.
Sa Tả ném ba lô xuống đất rồi ngồi dựa vào thân cây, cậu kéo khóa giày chống rét ra một chút. Ca Luân hơi do dự, hắn không muốn ngồi một mình, nhưng lại không dám ngồi cạnh Trình Khản, cuối cùng quyết định ngồi cạnh Sa Tả.
Ban đêm ở đảo Liệp Lang rất yên tĩnh, không có tiếng côn trùng kêu vang, không có tiếng chim hót, ngay cả tiếng sóng biển cũng không nghe thấy, chỉ có tiếng hô hấp của ba người liên tục lặp lại trong màn đêm tĩnh mịch.
Ba người trầm mặc ngồi đó, mỗi người đều có nỗi lòng riêng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!