Trình Khản đưa một phần ký ức của mình vào trong máy chủ của trung tâm kiểm soát, chỉ có "chìa khóa" trên tay Naga mới có thể kích hoạt, khi cậu dùng chìa khóa của Naga mở cửa chính của trung tâm kiểm soát, kí ức vẫn luôn tồn tại dưới thành phố ngầm của Trình Khản mới được xuất hiện lần đầu tiên.
"Tôi đã điều chỉnh qua một lần", Trình Khản nhìn Sa Tả, tựa hồ rất có hứng thú với cậu, "Có điều khi đó cậu còn rất nhỏ, lúc tôi đưa cậu về AS, tôi đã từng chỉnh lại chương trình, thêm vào thông tin dấu vân tay của cậu".
"Vậy anh vẫn còn nhận ra tôi sao?". Sa Tả chậm rãi đi tới trước bàn điều khiển, cậu không hiểu những thứ này, nhưng vì cậu không biết chúng nó có hữu dụng trong tương lai hay không, vậy nên cậu quyết định nhìn qua tổng thể… ít nhất… phải ghi nhớ trước đã.
"Tôi có thể nhận ra quái vật nhỏ này". Trình Khản mỉm cười, "Nó không thay đổi quá nhiều, đi cùng với nó chỉ có thể là cậu… không biết sau này còn cơ hội thay lại chương trình mới nữa hay không, sức khỏe của tôi không được tốt lắm".
"Anh là Trình Khản ở thời điểm nào?". Naga vẫn im lặng đứng bên cạnh bọn họ, khả năng tiếp nhận của hắn rất cao, chưa tới mấy câu hắn đã hiểu được Trình Khản trước mặt có thể nghe được nhưng không chạm vào được là chuyện như thế nào.
"Hai mươi lăm năm trước", Trình Khản nhìn hắn, mỉm cười, "Ngày hôm sau cái ngày cậu tức giận thì phải, đây là bản cập nhật cuối cùng của tôi, sau đó không có nữa".
"Anh sắp chết, cơ thể rất kém". Naga suy nghĩ một lúc, sau đó hắn nói trắng ra, không hề vòng vo.
"Vậy sao". Nụ cười của Trình Khản không hề thay đổi, "Thời gian của các cậu không còn nhiều đâu, Sa Tả, những chuyện tôi có thể nói cho cậu biết đều nằm trong cái máy kia, còn chuyện về sau thì tôi không có cách nào biết được".
"Chúng tôi sẽ lập tức khởi hành tới AS", Sa Tả gật đầu, nói thật là mặc dù Trình Khản trước mắt không phải là tồn tại chân thực, nhưng vẫn hỗ trợ cậu rất nhiều, trong nhất thời cậu thậm chí có hi vọng rằng bọn họ không phải nhanh chóng rời khỏi phòng điều khiển này, "Tôi muốn biết nếu như Trình Khản đã chết, vậy anh còn ở đây không?".
"Đương nhiên, tôi sẽ mãi mãi ở lại đây, mãi mãi ở trong máy chủ của thành phố ngầm, hai cậu khởi động bất kỳ thiết bị đầu cuối(1) nào ở thành phố ngầm đều có thể tìm được tôi", Trình Khản mỉm cười, "Rời khỏi nơi này thì không được".
(1) Thiết bị đầu cuối: máy (thường) bao gồm một bàn phím và màn hình để liên lạc với bộ xử lí trung tâm trong hệ thống máy tính. (từ điển).
"Tôi đã hiểu", Sa Tả thở dài, xoay người vỗ vai Naga, "Naga, chúng ta đi thôi".
Naga không nói gì, chỉ nhìn Trình Khản một cái, sau đó theo Sa Tả đi đến cửa phòng điều khiển, lúc ra cửa, hắn đột nhiên quay đầu lại, nói một câu với hình ảnh ba chiều của Trình Khản: "Xin lỗi".
"Không sao cả, quái vật nhỏ". Trình Khản vẫy tay.
Naga không nói gì thêm mà đi ra khỏi cửa, cánh cửa im lặng đóng lại phía sau hai người, hắn im lặng đứng ngoài cửa một hồi: "Anh ta còn ở bên trong không?".
"Còn, có điều… là ở trong chương trình, chúng ta phải dùng vòng tay của anh để mở cửa lần nữa, sau khi chương trình được kích hoạt thì anh ta sẽ xuất hiện", Sa Tả nhìn màn hình cảm ứng, "Muốn mở cửa không?".
"Không cần". Naga suy nghĩ rồi lắc đầu.
Chỉ cần mở cửa, Trình Khản hai mươi lăm năm trước sẽ xuất hiện, Naga cảm thấy chỉ cần hiểu được điểm này là được rồi.
Là hắn khiến cho sinh mạng của Trình Khản phải dựa vào giấc ngủ để duy trì, hắn từng nói xin lỗi với Trình Khản, lúc đó, Trình Khản trả lời không cần, hai chữ xin lỗi này không thay đổi được sự thật. Nhưng đến một ngày kia, khi hắn phát hiện mình có thể không bao giờ được gặp lại Trình Khản còn sống, mà chỉ có thể đối mặt với ký ức đã qua, hắn lại nói lời xin lỗi với Trình Khản.
Lúc này đây, Trình Khản trả lời là không sao cả.
Đối với Naga mà nói, câu trả lời này rất quan trọng.
Cửa ra thông tới AS nằm ở rất xa, trong thông tin Trình Khản cung cấp cho cậu, cậu chỉ nhìn thấy có một hành lang dưới biển đi thông tới AS, nhưng bọn họ không thể cứ như vậy đi thẳng tới AS, Naga có lẽ sẽ làm được, nhưng cậu không làm được, bọn họ phải ngồi thiết bị vận chuyển.
Nhưng loại thiết bị vận chuyển này tràn ngập hơi thở hiện đại, Naga khó mà chấp nhận.
Sa Tả không mất quá nhiều thời gian để tìm được cửa vào thiết bị vận chuyển, nhưng Naga đứng bên ngoài nghiên cứu nửa giờ cũng không chịu đi vào.
"Trong này quá nhỏ", Naga khom người đưa đầu vào quan sát thiết bị vận chuyển, "Chân không duỗi thẳng được".
"Đây là thiết bị vận chuyển một người, không gian nhỏ là vì gia tăng tốc độ". Sa Tả không ép buộc hắn, chỉ có thể kiên nhẫn giải thích cho hắn, Naga có tự có nhận thức riêng về thế giới, nhưng trước khi hắn tự hiểu rõ, phỏng chừng không có ai có thể khiến hắn bước vào, "Dựa theo tốc độ của nó, đi chừng một giờ là có thể đến AS, nhanh hơn cả máy bay".
Naga từng nhìn thấy máy bay, cứ cách hai tháng, máy bay chỉ có ở AS sẽ xuất hiện ở gần đảo Liệp Lang, ném xuống vài người hoặc vài cái hộp, hắn rất ghét thứ đó, tiếng động của nó rất lớn, phiền phức vô cùng. Mà vật trước mắt này, Sa Tả nói tốc độ còn nhanh hơn máy bay, thế thì tiếng động có lẽ sẽ lớn hơn nữa, hắn không chịu nổi.
Việc quan trọng nhất chính là, Sa Tả nói đây là thiết bị gì gì đó một người.
"Một người? Từng người một?". Naga vịn vào thiết bị vận chuyển nhìn Sa Tả, vẻ mặt có chút khinh bỉ không thể diễn tả.
Sa Tả gật đầu, cậu không hiểu vì sao Naga lại có vẻ mặt này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!