Chương 4: (Vô Đề)

Bọn họ vừa đi vừa dừng lại, âm thanh lúc ẩn lúc hiện cách bọn họ không xa, tuy đôi khi nghe rất gần nhưng ánh sáng vốn yếu ớt lại bị cành cây che khuất khiến cho xung quanh hoàn toàn tối mịt, lại thêm màn sương mù dày đặc vẫn chưa tản đi, những thứ nằm ngoài phạm vi năm mét đều mờ mờ ảo ảo, vì thế bọn họ căn bản không thấy rõ bất cứ thứ gì, bóng dáng vặn vẹo của cây cối trong sương mù thoạt nhìn càng thêm quỷ dị.

Mỗi khi có gió thổi qua, sương mù sẽ bị thổi tản đi một ít, Sa Tả sẽ lập tức quan sát xung quanh nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Cậu không biết người bám theo bọn họ có phải là nguyên trụ dân hay không, biểu tình trên mặt Trình Khản không còn thoải mái như trước mà trở nên hơi nghiêm trọng. Sa Tả nghĩ nếu quả thật là nguyên trụ dân thì có thể loại bỏ âm thanh không tìm được phương hướng cứ mãi bám theo bọn họ, nó quả thật khiến người khác thấy sợ hãi.

Điều khiến cậu không hiểu là vì sao chính phủ lại để nguyên trụ dân ở lại hòn đảo này, đồng thời còn biết rõ trên đảo này có người, vậy mà còn thiết lập nơi này thành khu vực lưu đày, cách thức vô nhân đạo này khiến người sống trong hòa bình hơn 20 năm như Sa Tả không thể chấp nhận được.

Song cậu không có thời gian suy nghĩ nhiều, lúc này loại sinh vật không rõ theo dõi bọn họ ở khoảng cách gần cộng thêm việc không quan sát được cục diện quỷ dị xung quanh, cậu rút con dao từ trong túi ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Tao nghĩ thứ kia ở…". Côn Bố ở phía sau nhỏ giọng lên tiếng, nhưng lời vẫn chưa nói hết, nửa câu sau đổi thành tiếng hét thảm thiết tê tâm liệt phế của gã.

Giọng nói Côn Bố vốn sắc nhọn lộ ra đau đớn cực độ, ba người đi trước đồng thời xoay người, chỉ thấy Côn Bố ôm chặt lấy hông rồi từ từ khụy xuống đất.

"Xảy ra chuyện gì!". Ca Luân đi đến đỡ gã, lại hoảng sợ phát hiện bàn tay mình dính đầy máu.

Sa Tả đứng yên tại chỗ không cử động, âm thanh bên tai đã biến mất, cậu không nhìn thấy vật gì công kích Côn Bố, chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch vì khẩn trương và sợ hãi.

"Nhìn thấy không?". Trình Khản ngồi xổm trước mặt Côn Bố, kéo bàn tay đang ôm chặt lấy hông của gã rồi mở quần áo gã, một lỗ thủng kéo dài từ sau ra trước hiện ra trước mắt.

"Nhìn… nhìn thấy", Côn Bố bởi vì đau đớn và sợ hãi nên nói năng có hơi lộn xộn, "Không phải người…tao chưa nhìn thấy người nào như vậy… quái vật… là quái vật!".

"Dạng quái vật gì?". Trình Khản nhíu mày, vết thương không lớn, nhưng rất đều, nếu như nhìn kỹ thì không khó phát hiện dạng vết thương đâm thủng cơ thể gây xuất huyết lớn, sau đó nhanh chóng đi xuyên ra ngoài không phải do vũ khí sắc bén hình thành.

Là dao ba cạnh.

Đây là phán đoán đầu tiên của anh, mỗi người lên đảo đều có một con dao ba cạnh, bọn họ có, người trước đó cũng có, đây hẳn là loại vũ khí thường gặp trên đảo.

"Có hình dáng con người… còn mặc quần áo giống chúng ta…". Môi Côn Bố trắng bệch, run rẩy tựa trên người Ca Luân, mắt không ngừng nhìn quanh bốn phía, "Nhưng những nơi không được che chắn đều là bứu, tất cả đều là bứu rất lớn… giống như bị phù thũng…".

"Cần băng bó không?". Trình Khản quay đầu nhìn Sa Tả.

"Cần, có điều…". Sa Tả không nói tiếp, loại tình huống này có băng bó cũng vô dụng, không cầm được máu, không bao lâu Côn Bố sẽ chết vì mất máu quá nhiều.

Cậu cầm lấy ba lô của Côn Bố, lấy ra túi y tế, bên trong có băng bông, có thuốc cầm máu nhưng quá ít. Sa Tả nhìn người bên cạnh, nếu như thiếu thuốc phải dùng của người khác, nhưng trong trường hợp này, người nào sẽ sẵn sàng cho người khác dùng hết thuốc cứu mạng của mình?

"Thử xem đã". Sa Tả không nói ra lo lắng của mình, cậu dự định băng bó xong rồi sẽ tính tiếp.

Khi cậu khom lưng chuẩn bị xử lí vết thương cho Côn Bố, đột nhiên cảm thấy phía sương mù bên phải, có cái gì đó đang nhìn chằm chằm bọn họ.

Có lẽ vì quá lo lắng nên mới sinh ra ảo giác, nhưng Sa Tả vẫn nhanh chóng nhìn về phía bên phải.

Cái nhìn này khiến cậu cứng đơ người.

Trong sương mù có hai bóng đen như ẩn như hiện, thoạt nhìn có hai người, nhưng tầm vóc cao lớn và tráng kiện hơn so với người bình thường rất nhiều, bọn họ đứng ở đó như một bức tường.

Khi sương mù thoáng tản đi, Sa Tả nhìn thấy được bộ dáng bọn họ, một cơn rùng mình chạy dọc theo bàn chân lên tới đỉnh đầu.

Cách ăn mặc của bọn họ tựa như Côn Bố đã nói, là đồ chống rét được phân phát cho phạm nhân bị lưu đày, thứ cầm trong tay cũng chính là dao ba cạnh.

Nhưng gương mặt, cổ và bàn tay lộ ra bên ngoài có màu trắng xám, thô ráp tựa như một con quái vật đang lột da, trên người đầy các hình cầu gồ ghề, như có vật gì đó nhô lên từ dưới lớp da…

"Trình Khản". Sa Tả cảm giác toàn thân mình cứng ngắc, cậu không thể cử động, chỉ có thể khó khăn gọi tên Trình Khản.

"Đã thấy". Trình Khản không hề cử động, ngay khi Sa Tả dừng lại động tác, anh cũng đã nhìn thấy hai người kia.

Nếu như anh nhớ không sai, đây là thế hệ sau của nhóm nguyên trụ dân sớm nhất. Phóng xạ và ô nhiễm nghiêm trọng trước đây đã tạo thành biến dị cho con cháu đời sau, nó không hề biến mất, trái lại thân thể dần dần thích ứng. Chỉ là Trình Khản cảm thấy loại biến dị này dựa trên lí thuyết mà nói không hề tiến bộ, các thế hệ sau này của nguyên trụ dân sẽ dần giảm thiểu, suy yếu, cho đến khi tất cả bị diệt vong.

Nhưng thực tế dường như không phải vậy, hai người trước mắt nhìn rất cao to cường tráng, tốc độ xuất quỷ nhập thần cũng khiến người khác kinh sợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!