Chương 34: (Vô Đề)

Quần áo của Sa Tả đều bị ngấm hơi nước, có lẽ do mất máu khá nhiều, có lẽ thuốc mê bắt đầu có tác dụng, cậu chỉ cần cử động liền cảm thấy rất đau, ban đầu Naga muốn đưa cậu vào nơi khô ráo hơn, hiện tại chỉ có thể ngồi cùng với cậu trên nham thạch ẩm ướt lạnh như băng.

"Chắc lát nữa sẽ tốt hơn". Sa Tả nằm trên mặt đất, đầu gối lên đùi Naga, mặt quay về phía bụng dưới của hắn: "Loại thuốc gây tê này chỉ có như vậy, không có gì nghiêm trọng hơn".

"Ừ". Naga vân vê lỗ tai cậu, trái tai của Sa Tả rất mềm, cảm giác vân vê rất thích, hắn lại tiếp tục làm thêm vài lần.

"Naga", Sa Tả đặt một tay ngang hông, vết thương trên tay được naga tùy tiện dùng vải xé xuống từ quần áo rồi buộc lại vài vòng, tay còn lại với vào trong áo Naga, nhẹ nhàng vuốt ve làn da trơn truột của hắn, "Trình Khản có chỗ ở trên đảo à?".

"Không thì anh ta ở đâu". Giọng Naga rất lãnh đạm.

"Tôi tưởng căn cứ bí mật của anh ta nằm ở Tự Do thành chứ".

"Anh ta không thích ở cùng với mục sư", Naga tựa người vào vách động, nhắm mắt hưởng thụ cái vuốt ve của Sa Tả, "Tôi cũng không thích".

"Vì sao?". Đối với mục sư, chưa nói tới việc thích hay không thích, Sa Tả chỉ cảm thấy mục sư là một người rất sắc sảo, cũng xem như có thủ đoạn, ông ta biết làm sao để người ở Tự Do thành sinh tồn dưới sự lãnh đạo của ông ta trên mảnh đất khắc nghiệt này.

"Không biết, ông ta có lòng tham không đáy". Naga suy nghĩ một chút.

"Dã tâm thì ai cũng sẽ có, có lẽ ông ta rõ ràng hơn chăng?". Sa Tả mỉm cười, cảm thấy cơ thể đã có chút sức, cậu thử ngồi dậy.

"Tôi cõng cậu". Naga kéo Sa Tả.

"Ừ", Sa Tả nằm sấp trên lưng Naga, "Không biết Trình Khản dùng biện pháp gì đưa chúng ta về AS…".

"Chúng ta?".

Sa Tả ngừng động tác, cậu khá bất ngờ với câu nói của Naga, "Anh không đi theo tôi hả?".

"Trình Khản chỉ nói cậu phải trở về". Naga cõng cậu đứng lên, giọng nói có chút trầm, không nghe ra tâm tình.

"Anh không theo tôi quay về sao? Sở nghiên cứu nhất định không buông tha cho anh, anh ở lại đây cũng không an toàn". Sa Tả ôm cổ hắn, có chút nóng nảy, trong tiềm thức của cậu, việc mang theo Naga rời khỏi nơi này trở thành một chuyện hiển nhiên, Naga là vật thí nghiệm, Sở nghiên cứu không thể nào mặc kệ hắn, nhưng Naga tựa hồ không có ý định rời khỏi nơi này.

"Tôi đã ở đây rất lâu rồi". Naga chỉ nói như vậy, không nói thêm gì nữa.

Ở đây rất lâu rồi, Sở nghiên cứu cũng không thể làm gì tôi, ở đây rất lâu rồi, tôi đã quen với cuộc sống nơi này…

Sa Tả cũng không nói thì thêm, cậu nghĩ đơn giản quá rồi, đối với Naga mà nói, AS giống như một thế giới khác, cuộc sống ở đó và ở đây khác nhau một trời một vực, các loại công trình hiện đại hóa cùng với lối sống trưởng thành tựa như dã thú của Naga mà nói… chưa chắc là thích hợp nhất.

Làm sao bây giờ? Sa Tả nhíu mày, cậu thừa nhận cậu rất thích Naga, cậu hi vọng có thể luôn ở cùng một chỗ với người lúc lạnh lúc nóng, thỉnh thoảng còn ngây ngô khiến cho người khác đau lòng này, nhưng tình huống trước mắt chưa chắc là lựa chọn tốt nhất.

Trong động tựa như cái giếng có rất nhiều lối đi vắt ngang, thoạt nhìn không có khả năng là do sức người đào bới, nhưng từng cái một lại sắp xếp rất ngay ngắn, Sa Tả cảm thấy thiên nhiên quả thực rất thần kỳ.

Vừa rồi bọn họ còn ở bên trong địa phương ẩm ướt và âm lãnh, nhưng khi Naga cõng cậu đi xuống một chút, không khí bắt đầu khô ráo, nhiệt độ cũng tăng lên không ít, điều này khiến cho Sa Tả dễ chịu hơn rất nhiều, có chút hưởng thụ nằm sấp trên lưng Naga.

Cậu thích toàn bộ thời điểm tiếp xúc thân mật với Naga, không nhịn được hôn lên cổ hắn một cái.

"Nhột". Naga dừng chân thả cậu xuống, xoay người nghiêm túc hôn lên chóp mũi cậu, rồi lại cúi đầu hôn lên cổ cậu.

Sa Tả kéo cái mũ của hắn lên, xoa xoa mái tóc của hắn, dừng lại, rồi lại xoa nhẹ, tiếp tục dừng lại, cuối cùng đưa cả hai tay lên mà xoa, cậu xoa đến tóc Naga rối tung lên rồi mới ôm lấy cổ hắn, hôn lên môi hắn.

Năng lực học tập của Naga rất mạnh, hắn đã biết thời điểm đầu lưỡi duỗi tới là chuyện gì xảy ra, đầu lưỡi Sa Tả vừa mới đưa vào trong miệng hắn, liền chạm phải đầu lưỡi ướt át của hắn.

Sa Tả nhắm mắt lại, cùng Naga quấn quít, tay cậu lần vào quần áo hắn, ra sức vân vê trên làn da trơn nhẵn của hắn, hơi thở Naga nhanh chóng trở nên dồn dập, tay hắn cũng luồn vào áo Sa Tả, bắt lấy lưng cậu.

Lần này động tới vết thương của Sa Tả, cậu nhíu mày nhưng chịu dựng không lên tiếng.

Có điều Naga cũng đã phát hiện, hắn dừng tay. Do dự một hồi, tay lại vòng qua phía trước, bắt đầu hướng về phía quần Sa Tả.

Sa Tả bị động tác trực tiếp của hắn làm cho hưng phấn, cậu đưa tay cởi nút quần, tay Naga rất nhanh trượt vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!