(Công tượng: thợ, thợ thủ công,…)
Sau khi Trình Khản giao phó cho Naga buổi tối mang theo Sa Tả tới tìm mình rồi liền rời đi, không nói thêm gì nữa.
Sa Tả nhìn theo bóng lưng Trình Khản, đột nhiên cảm thấy trong lòng rất hỗn loạn. Không sai, hiểu rõ mọi chuyện và quay trở về AS là suy nghĩ từ trước tới nay của cậu, vô luận thế nào cậu cũng phải quay về AS, vô luận cậu là nhân loại bình thường hay là vật thí nghiệm, cậu không thể nào bị người khác chi phối như vậy, nhưng hiện tại, dưới tình huống tất cả đều còn rất mờ mịt, Trình Khản đột nhiên muốn cậu quay về AS, cậu nhất thời rất hỗn loạn.
Cậu muốn trở về, cậu muốn về nhà, nỗi nhớ ba mẹ chưa từng nguôi ngoai trong cậu.
Thế nhưng, bí mật của đảo Liệp Lang vẫn còn là màn sương mù dày đặc, nếu đi bây giờ thì cậu còn có thể quay lại đảo không? Cậu còn biết được tất cả không? Cậu còn cơ hội đem tất cả những thứ phản nhân đạo kia nói cho mọi người biết không?
Người ở AS đều sống trong ảo tưởng, mọi thông tin bọn họ có được đều do chính phủ liên bang cung cấp, không một ai nghĩ rằng kế hoạch A
-dam hoàn mỹ sớm bị cấm đoán vẫn còn đang bí mật tiến hành, chưa từng gián đoạn, hơn nữa thực nghiệm này sẽ mang đến kết quả gì cho nhân loại đây?
"Đi". Naga dùng ngón tay chọc vào đầu Sa Tả đang ngồi xổm bên cạnh.
"Đi đâu?". Sa Tả đứng lên.
"Đi đến nơi an toàn". Naga kiểm ra lốp xe, đường trên đảo rất gồ ghề, toàn là đá sắc nhọn, vì thế bánh xe bị mài mòn rất nghiêm trọng, "Bọn người kia sẽ đến tìm cậu".
"Còn chạy được không?". Sa Tả không yên tâm nhẹ đá vào bánh xe, hẳn là mỗi lần đi Tự Do thành, Naga đều phải thay bánh xe.
"Có thể, hỏng rồi tính". Naga lên xe.
"Ai sẽ đến tìm tôi, bọn họ là ai, người của Sở nghiên cứu sao?". Sa Tả leo lên xe, cảnh giác nhìn xung quanh, không có gì bất thường.
"Là quân đội". Naga khởi động xe, chạy về phía trung tâm hòn đảo.
Quân đội? Sa Tả nhíu mày, Sở nghiên cứu thuộc về quân đội liên bang sao? Kế hoạch ban đầu được đề xuất bởi chính phủ liên bang, nay lại được kiểm soát bởi quân đội?
Thời tiết trên đảo biến đổi rất nhanh, bầu trời âm u bắt đầu nổi tuyết, xen lẫn gió rét thấu xương.
Sa Tả kéo áo, ngẩng mặt nhìn hoa tuyết đang rơi xuống, AS rất ấm, một năm bốn mùa không có gì khác nhau, nhiệt độ luôn luôn ổn định, lúc lên đến đảo thì cậu mới nhìn thấy tuyết. Loại viên băng nhỏ xíu lạnh buốt vừa chạm vào da người đã tan thành nước khiến cậu cảm thấy thế giới này thật kỳ diệu, đồng thời cậu cũng phát hiện mình không còn sợ lạnh như lúc vừa mới lên đảo, không biết là đã thích ứng với thời tiết rét mướt hay là do cơ thể có biến hóa.
Trung tâm của đảo có rất nhiều khe núi, hai bên là vách núi dựng đứng, địa hình hiểm trở, môi trường xung quanh cũng kém hơn rất nhiều so với rìa đảo, ngoại trừ nguyên trụ dân và một vài động vật biến dị thì có rất ít dấu vết con người.
Naga chạy xe vào một trong những khe núi, hắn hiểu rõ địa hình trên đảo như lòng bàn tay, với vô số kinh nghiệm trốn chạy, hắn biết rõ địa điểm nào là tốt nhất để tránh né những thiết bị tiên tiến của quân đội.
Giữa trời tuyết lả tả, Sa Tả nhìn thấy phía trước có một lối vào, môi trường xung quanh vốn âm u lại thêm tuyết lớn nên càng trở nên quỷ dị, tầm nhìn chỗ nào cũng mờ mịt.
Khi cách lối vào khe núi còn hơn một trăm mét, Naga đột nhiên dừng lại.
"Xe hỏng hả?". Sa Tả cúi đầu muốn nhìn bánh xe.
"Có người", giọng Naga rất trầm, "Ở ngay phía trước".
"Quay lại sao?". Sa Tả không có ý định tìm kiếm nơi có người ẩn nấp, cậu tin tưởng cảm giác của Naga, một người có thể phán đoán người phía sau đang mở mắt hay nhắm mắt, sẽ không phán đoán sai.
"Quá muộn", Naga xuống xe, tay chạm vào vòng dây xích trên đùi, "Người không nhiều, có lẽ… bốn hoặc năm".
"Giết tới?". Sa Tả cũng theo xuống xe, cậu có súng Kiệt Tu cho, nhưng chỉ có bốn viên đạn, ngoại trừ súng, trong giày cậu còn có một con dao, "Tôi có súng".
"Chúng ta chạy tới, bọn họ sẽ không giết chúng ta, mà là muốn bắt sống, không phải sợ". Naga ngồi xổm xuống, đưa tay mò mẫm dưới đáy xe, "Trên vách đá phải bên trong khe núi có một hang động, bọn họ sẽ không lên được, động có thể thông đến tòa thành của Bàng Ca, vào trong rồi lại nói".
"Ừ". Bắt sống? Sa Tả nhìn chằm chằm phía trước, trong lòng hồi hộp vô cùng, so với lần Tự Do thành và tòa thành chiến đấu, cậu xông ra cứu người càng thêm lo lắng, tay run run, cậu nhìn chòng chọc vào cảnh vật mơ hồ giữa tuyết trắng và sương mù, luôn cảm thấy có bóng dáng người khẽ lay động, "Naga, có lẽ do khẩn trương quá nên tôi có ảo giác, tôi nghĩ là tôi có thể nhìn thấy bóng người".
"Vậy nhìn tiếp đi, biết đâu thấy thật", Naga đứng lên, trong tay hắn xuất hiện một thứ khác, là một khẩu súng bạc, "Cậu không còn giống như lúc trước, có năng lực nào đó cũng không ai biết".
Sa Tả không lên tiếng, sự chú ý của cậu đã bị khẩu súng trên tay Naga hấp dẫn, đây không phải loại súng tự chế tạo trong Tự Do thành, đây là công nghệ mới của AS, súng có thể cố định trên cánh tay, có thể tự động điều chỉnh sai số bắn, cũng không dùng đạn, mà dùng tia bức xạ, đây là vũ khí do quân đội liên bang nghiên cứu chế tạo ra từ mười năm trước và được đưa vào sử dụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!