Thiên Sơn Tà Dương thấy Diệp Từ không trả lời, chỉ nghĩ thầm trong lòng rằng cô vẫn còn phòng bị với anh, anh cười nói: "Tôi chỉ tùy tiện hỏi mà thôi, nếu cô không muốn trả lời cũng không sao."
Diệp Từ nhìn anh vài lần, biết được là anh hiểu lầm sự im lặng của cô. Có điều cô không muốn giải thích, chỉ gật đầu.
"Tôi có thể biết tên id cô chơi trong Dị Vực không?" Thiên Sơn Tà Dương thấy Diệp Từ không có ý từ chối chính mình, anh cẩn thận hỏi sang vấn đề tiếp theo.
Đây là đang làm khó Diệp Từ , với cô đó đã là kí ức xa xưa lắm rồi. Cho dù kiếp trước cô cứ như "cá gặp nước" trong Dị Vực đi chăng nữa, điều đó không đồng nghĩa với việc cô phải nhớ kỹ nó. Cô cẩn thận ngẫm nghĩ, sau đó chần chừ nói với Thiên Sơn Tà Dương đang nhìn cô với ánh mắt chăm chú: "Hình như là…… Hải Đăng…………"
Thanh âm của cô không lớn khiến Thiên Sơn Tà Dương nghe không rõ sự do dự của cô. Có điều khi nghe thấy tên này, anh đã ức chế không được sự kích động. Anh cũng chơi game Dị Vực, mà game thủ game ấy không thể không biết Hải Đăng.
Đó là một pháp sư có thao tác sắc bén, di chuyển điêu luyện. Mặc dù có một số chỗ vẫn còn hiện vẻ non nớt nhưng không ai không thừa nhận Hải Đăng là Pháp sư số một tại Dị Vực.
Kỳ thật Thiên Sơn Tà Dương đã sớm biết được điều đó từ Linh Hào Tỳ Sương nhưng trong thâm tâm anh vẫn còn nghi ngờ.
Đầu tiên nói đến thao tác, tuy thao tác của Hải Đăng rất tốt nhưng có chỗ vẫn còn non nớt, đôi lúc hay xúc động làm theo bản tính. Căn bản không giống Công Tử U trước mắt này, thao tác lão luyện. Tiếp theo, Hải Đăng ở Dị Vực nổi tiếng với nhân phẩm kém, nguyên nhân đứng đầu do lạnh lùng và ích kỷ, khác xa với tính cách của Công Tử U mọi người thường bình luận.
Làm Hội trưởng, tuy đã thu thập rất nhiều chứng cứ chứng minh Diệp Từ là Hải Đăng đại danh đỉnh đỉnh trong Dị Vực nhưng Thiên Sơn Tà Dương vẫn phải xác nhận chắc chắn.
Trong ánh mắt anh hiện lên sự vui mừng, anh lập tức khống chế cảm xúc của bản thân, cười đầy bình tĩnh:"Tôi vẫn luôn nghi ngờ tuổi thật của Hải Đăng, không ngờ cô ấy lại bằng tuổi với Âm Âm."
Thiên Sơn Tà Dương gọi Đổng Âm rất thân mật khiến Diệp Từ hơi ê răng, khóe môi cô giật giật. Càng lúc cô càng tò mò không biết Thiên Sơn Tà Dương tìm cô vì việc gì. Qua nửa ngày rồi mà chỉ nói về game Dị Vực, chẳng lẽ Hội trưởng muốn chiêu hiền đãi sĩ, tìm nhân viên ngoài biên chế như cô đến đây để nói chuyện phiếm?
Nghĩ thế, song cô không hề sốt ruột.
Mười năm, Diệp Từ đã gặp được không ít chuyện, cũng học hỏi được nhiều lắm.
Lúc cùng đối phương đàm phán giao dịch không được vội vàng, nhất định phải khống chế tình huống ngay từ đầu, bạn cùng bình tĩnh, vậy đối phương càng hoảng loạn.
Giờ Diệp Từ chỉ cười, tựa lưng vào ghế nhìn Thiên Sơn Tà Dương, không hề nói nhiều thêm một chữ.
Cô không hé môi, khiến Thiên Sơn Tà Dương càng bị động. Anh biết năm nay Diệp Từ mới 18 tuổi, niên kỉ đầy xuân xanh như vậy, tâm tư rất dễ dàng nắm bắt, chỉ cần khen vài câu cho cô chút mật ngọt, cô ấy sẽ lâng lâng cả ngày. Nhưng Công Tử U trước mắt lại như hồ nước sâu thăm thẳm anh nhìn không thấy đáy.
Cô không đơn thuần như Đổng Âm và Dịch Thương, càng không có sự xúc động như Lưu Sướng. Cô quá bình tĩnh, im lặng, vô luận anh có làm gì đi nữa, đều bị sự im lặng của cô cắn nuốt.
Như bây giờ, anh chọn chủ đề là game Dị Vực nói quanh co vòng đi vòng lại chỉ để khen cô, nhưng cô lại chẳng thể hiện gì chỉ trầm mặc nhìn anh, cứ như anh đang nói chuyện không hề liên quan đến cô vậy.
Cuối cùng Thiên Sơn Tà Dương mắc bẫy, anh đang nôn nóng. Mục đích của anh là khiến cho Diệp Từ vui vẻ, sau đó thân thiện với anh hơn, được thế thì anh có thể bắt Diệp Từ làm một hai chuyện gì đó, ví như lưu cô lại trong Công hội để cô cảm thấy chính cô được người khác coi trọng, do đó một lòng một dạ với Công hội.
Lại không nghĩ rằng, Diệp Từ luôn yên lặng mỉm cười, không nói gì, chỉ nhìn mỗi anh. Tình huống bây giờ biến thành chỉ có mình anh tự biên tự diễn.
Nhìn thời gian, đã lãng phí gần 1 tiếng đồng hồ, Diệp Từ ngáp một cái. Thiên Sơn Tà Dương đúng là giỏi chịu đựng, cô nhất định phải bắt thang, thì anh mới chịu leo xuống hay sao? Thật có lỗi, kiếp này việc Diệp Từ không muốn làm nhất là người tốt, cây thang này dù có cô cũng không tính cho.
Diệp Từ đứng lên:"Hội trưởng, bạn tôi nhờ tôi đến đánh giúp phó bản, nếu không có việc gì, tôi đi trước đây."
Diệp Từ không dong dài với Thiên Sơn Tà Dương, vừa dứt lời liền xoay người muốn đi. Thiên Sơn Tà Dương thấy thế, cũng không hơn thua gì nữa, vội vàng nói với cô: "Công tử, thật là có chút việc, cô không nên đi gấp như vậy."
"Việc gì? Dị Vực sao?" Diệp Từ quay đầu, trong ánh mắt đầy châm biếm.
"Không phải." Thiên Sơn Tà Dương thở dài, có chút bất đắc dĩ, nữ sinh này đủ lợi hại, có thể bức anh đến mức bị động như lúc này: "Công hội muốn đề bạt cô nhậm chức chỉ huy chính." Nói xong anh mời Diệp Từ giao dịch, trong đó có một tài khoản ảo: "Đây là tài khoản nhận tiền lương, mỗi tháng 35 triệu tiền thật, đương nhiên, còn có thêm tiền hoa hồng, cô chỉ cần giúp Công hội đánh phó bản, hạ được ngũ giáp hoặc hoàn toàn thông quan, tiền lương tuyệt đối không ít……"
35 triệu đối với một nữ sinh mà nói: thật sự là một con số không nhỏ, huống chi còn có thêm tiền hoa hồng. Ý đồ Thiên Sơn Tà Dương quá rõ ràng.
Thu mua lòng người? Diệp Từ nheo mắt.
Chỉ sợ sau khi cô đồng ý, Thiết Huyết Chiến Qua Công chắc chắn sẽ lấy cô để tạo thế, post lên diễn đàn Hải Đăng đang ở trong Công hội của mình. Hải Đăng tuy không phải là cao thủ duy nhất ở Dị Vực nhưng lại là cô gái xuất hiện trong mười cao thủ xuất sắc nhất, rất có sức hiệu triệu. Nếu Thiết Huyết Chiến Qua tung ra tin tức này, mục đích quá đơn giản không phải là để đề cao danh tiếng, thúc đẩy bài danh công hội lên cao.
Huống chi "Hải Đăng" còn cầm rất nhiều First kill, lợi ích trong đó……
Chỉ có đồ ngốc mới không hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!