Cho dù Tinh Linh Vương hay là Ma Vương Nagas, trong Vận Mệnh đều là NPC số một, trong lịch sử của Vận Mệnh đều lưu lại vang dội thành tích của họ. Nhiệm vụ liên quan tới NPC này dĩ nhiên là bậc sử thi, còn là sử thi cao cấp… Mấy nhiệm vụ như vầy, dưới một trăm cấp đi làm là điều không khoa học.
Tuy rằng biết trước kết quả này, nhưng Diệp Từ và Lưu Niên vẫn không cam lòng, đi bộ vài vòng ở Trác Cốc Thánh Sơn, ngoài việc nhận ra cấp bậc hiện tại có thể chống được lạnh lẽo nơi này, còn nhận ra bây giờ tới đây căn bản là đi tìm chết. Cấp bậc nhỏ bé tới đáng thương. Ở Trác Cốc Thánh Sơn, một quái nhỏ nhất đều là Boss cấp tinh anh. Hơn nữa, cấp bậc toàn bộ trên 150.
Còn nếu muốn đẩy lên đỉnh núi, chỉ sợ đoàn không đủ trăm người tinh anh là không có khả năng.
Hai người lén lút đi lại, trốn một con người tuyết đằng xa đang coi ai không ra gì đi tới đi lui, trông rất nhàn hạ. Không nghĩ đến tên đáng ghét này suýt nữa muốn mạng hai người. Nếu không phải kĩ năng Ngất kia như bug giả chết phỏng chừng hai người không có can đảm đứng ngốc chỗ này quan sát nó rồi.
"Anh có bạo kích không?"
Diệp Từ nhớ lại thời điểm mình chiến đấu với người tuyết, công kích đến sát thương cao còn không thấy chứ đừng nói bạo kích. Bởi vì chuyện này mà rối rắm một lúc lâu, cô cũng biết đây là chuyện tất nhiên. Nhưng trong lòng vẫn không thoải mái, cho nên mới hỏi Lưu Niên tìm lại cân bằng. Lưu Niên nhìn thấy Diệp Từ biểu hiện có phần tức giận thì vươn tay gài tóc mai của cô ra sau tai, quyết định giấu đi vận may trong sát thương mà mình đánh ra, thở dài một hơi.
"Làm sao mà bạo kích được, cấp bậc chênh lệch cao lắm, cấp bậc trừng phạt quá lớn"
Nghe như vậy Diệp Từ thấy trong lòng thoải mái hẳn, trong lòng tức giận bất bình cũng bớt đi một chút, hướng về người tuyết kia nhe răng.
"Chênh tới 40 cấp đúng là phiền phức, nếu 20 cấp chúng ta còn có biện pháp"
Nhưng lời này không sai, vì trong Vận Mệnh cấp bậc trừng phạt thấp nhất là 20 cấp. Chỉ cần dưới 20 cấp đều có thể đánh ra sát thương, may mắn còn có thể phá phòng, nhưng vẫn không thoát được kết quả là không bạo kích được. Lưu Niên nghe Diệp Từ nói xong không đón hùa cũng chẳng phản bác, chỉ gật gật đầu nở nụ cười:
"Vậy khi nào đến 130 cấp chúng ta lại quay lại xem"
Việc đã đến nước này, có ăn vạ ở đây cũng không có kết quả. Diệp Từ tuy rằng không cam lòng cũng chỉ có thể áp xuống đi theo Lưu Niên rời khỏi bản đồ này.
Vừa rời khỏi Trác Cốc Thánh Sơn, Lưu Niên nhận được mật của Áp Sa Long, anh lướt qua Diệp Từ bên cạnh khó ở nói chuyện với Áp Sa Long một hồi lâu mới cắt liên lạc. Diệp Từ đang khoanh tay trước ngực nhìn anh nhướng mày.
"Có chuyện gì sao?" "Tây Bộ Đại Lục liên minh đánh nhau với liên minh Thịnh Thế rồi "
Lưu Niên chỉ thở dài một hơi, dường như đây là một chuyện vô cùng phiền toái. Hoặc nói, với Lưu Niên hiện tại là chuyện phiền phức. Bởi vì đánh nhau dưới hai tiếng là không đánh xong. Tất nhiên, đánh lâu như vậy cũng chẳng thành vấn đề, chỉ là với mấy trận quy mô như vậy, người chơi cùng loại như anh cho dù ở đâu cũng phải tập hợp khẩn. Không quản là đang luyện cấp hay chế tạo đời sau, quả thật rất gài người.
Diệp Từ gật gật đầu, bỗng nhiên nhíu mày.
"Thịnh Thế gần đây đi khiêu khích mọi người rất nhiệt, chẳng lẽ họ mạnh lên rồi sao?"
"Chắc chắn là mạnh lên, đánh nhau với Thịnh Thế là chuyện hao sức tốn của, họ không thiếu tiền cũng không thiếu người. Liên minh của chúng ta chỉ có thay phiên đánh mới đối phó được"
Lưu Niên đau đầu day day huyệt thái dương, anh gần đây cứ bị kéo về đánh nhau, đánh đến mức anh cũng mệt. Một chút kĩ thuật đều không có, hoàn toàn là biển người và đốt tiền. Nhưng mà với những người phát tài từ người chết thì lại vô cùng trông đợi. Cho nên mới có câu, mỗi người trong lòng đều có một ác ma hiếu chiến, phải xem thử là ma đó tỉnh hay chưa, không tỉnh thì nói là mọi người giữ hòa khí, còn nếu tỉnh…
Diệp Từ khẽ cong cong môi, nói đến chuyện liên minh, rồi nghĩ về Thiên Thiên Hướng Thượng là người khởi xướng đầu tiên. Bây giờ mỗi lần Nam Bộ Đại Lục và Đông Bộ Đại Lục có đánh nhau, họ đều nhanh chân chạy trước. Thói đời ngày sau chính là như vậy.
Lưu Niên vươn tay chỉnh đốn lại quần áo của Diệp Từ, để thêm kín kẽ rồi thở dài một hơi.
"Anh về trước, ở đây quái cấp cao, em cẩn thận"
"Yên tâm"
Diệp Từ cười với Lưu Niên, tỏ vẻ anh lo lắng thật quá mức dư thừa. Rồi vẫy vẫy tay bảo anh mau về đi. Lưu Niên nhìn cô một cái, không nói nhiều xoa xoa hồi thành thạch rồi biến thành ánh sáng trắng biến mất.
Nhìn thấy Lưu Niên biến mất rồi, Diệp Từ cũng cảm thấy không cần thiết ở đây ngốc. Cô lại lười luyện cấp, chi bằng đi đấu trường luyện PVP. Từ sau khi Vận Mệnh thông báo cuộc thi, đấu trường càng lúc càng nóng. Lần này, hầu như tất cả mọi người đều tham gia, khiến cho đấu trường trở nên nóng hơn bao giờ hết. Ngoài ra còn cổ vũ rất cả người chơi tham gia, nên lượng báo danh vượt qua 50% số người chơi. Làm cho đấu trường và công hội chiến trở nên nóng càng thêm nóng.
Tính đi đấu trường luyện tập giống Diệp Từ cũng rất nhiều người.
Chỉ là vốn dĩ hình thức 5vs5 ở đấu trường trước giờ hot thì thay thế thành 1vs1 và 2vs2. Dù sao PVP chính vẫn là kĩ thuật của bản thân, rèn luyện kĩ năng của bản thân vẫn là chính yếu.
******* Phòng trưởng phòng kế hoạch Vận Mệnh
Vọng Giang Nam đang ngồi sau một bàn làm việc, phía trước là năm màn hình lớn, vừa gõ phím vừa ngẩng đầu nhìn màn hình trước mắt, vui vẻ vô cùng. Bởi vì biểu hiện của anh xuất sắc, anh chính thức đã trở thành trưởng phòng kế hoạch. Hiện tại anh đã chính thức trở thành chúa tể của Vận Mệnh sau này. Thế nhưng khi đạt được đến phong cảnh hiện tại, anh chẳng những phải nắm bắt toàn bộ phương hướng phát triển của trò chơi sau này.
Còn phải giải quyết rất nhiều chuyện nhỏ to lớn bé, dựa theo thị trường trò chơi hiện tại mà điều chỉnh hướng phát triển của trò chơi không ngừng đổi mới. Đây là chuyện mà trước kia còn là một nhân viên anh không nghĩ đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!