Chương 40: Bị Tập Kích

Đại tông sư kỹ năng câu cá tuyệt đối không phải Npc bình thường, những NPC chỉ đứng một nơi hoặc những NPC chạy khắp nơi nói tào lao không thể nào so sánh với ông. Nếu cô không có nhớ lầm thì các Npc dạy kỹ năng đều được phân chia theo cấp bậc mà NPC dạy kỹ năng bậc đại tông sư lại còn được xếp vào dạng NPC cao cấp của cao cấp, mỗi đại lục chỉ có một người mà thôi.

Nếu người này chết thì Hệ thống sẽ sinh người khác ra.

Chẳng qua thời gian sinh ra dài hơn một chút, khoảng chừng ba năm thì phải.

Diệp Từ vừa kéo thi thể Johnny vào trong hầm vừa gượng cười thì thầm: "Kỳ thật ba năm thực ngắn, chỉ bằng một cái nháy mắt mà thôi." Cô vừa nói vừa hỏi Lão Tam: "Lão Tam, mày thấy đúng không? Người khác thường nói kiểu văn nghệ như thế này: Thời gian chẳng chờ đợi ai bao giờ, ngàn năm lướt qua chỉ trong tích tắc, đúng không? Đúng không? Nháy mắt đã qua ngàn năm, vậy ba năm có tính là gì!"

Không biết Lão Tam có nghe hiểu câu nói chột dạ của Diệp Từ hay không, dù sao tên kia chỉ ngồi rung đùi đắc ý làm nũng với cô.

Thật vất vả mới chôn cất Johnny xong, lấp đất lại, Diệp Từ mới thở dài một hơi.

Đây tuyệt đối không phải vì cô rảnh rỗi mà làm chuyện thừa thải.

Những NPC chỉ có trong truyền thuyết này sau khi chết, thi thể phải 18 tháng sau mới biến mất, rồi mất 18 tháng nữa mới xuất hiện NPC mới. Nói cách khác, trong 36 tháng tới, cũng là ba năm sau, ở khu vực đại lục phía Đông của Diệp Từ tuyệt đối không thể tìm ra NPC dạy kỹ năng bậc đại tông sư nào khác nữa.

Nếu có người chơi muốn học tập kỹ năng câu cá, vậy thực xin lỗi, chỉ có thể đi đại lục khác nhờ kỹ năng sư khác dạy mà thôi. Nếu bước ra khối đại lục này thì…… Diệp Từ nhìn lên trời, việc này không hề liên quan đến cô!

Tuy tự nhủ trong lòng như vậy nhưng Diệp Từ vẫn "làm hết phận sự" vùi lấp thi thể, nếu giờ cô không đem thi thể chôn đi, sau này có người phát hiện NPC đã chết, chưa đến thời gian đổi mới, còn đi trách cứ người chăm sóc khách hàng, quỷ mới biết họ có điều tra ra cô hay không.

Cô thật sự không có liên quan đến chuyện này!

Sau khi chôn thi thể Johnny xong, Diệp Từ bước đến cạnh hồ nước ban nãy, nhặt chiếc cần câu lên, cô nhìn ra chiếc cần câu này chỉ là loại bình thường liền vứt sang một góc, sau đó nhìn nhìn xung quanh tìm cách rời khỏi đây.

Tất nhiên khung cảnh nơi này vẫn còn rất mỹ lệ, điểu ngữ hoa hương, cỏ non xanh mướt. Nếu không tò mò nhìn lung tung để mấy khúc cây gỗ xuất hiện trong tầm mắt thì nó hoàn toàn đủ tiêu chuẩn của cái gọi là cảnh đẹp.

Dù sao mấy ngày nữa cây này cũng sẽ mọc lại như cũ thôi, nên cô quyết định nhanh chóng rời khỏi đây mới là sáng suốt.

Diệp Từ quan sát một lúc sau đó dẫn lão Tam rời khỏi nơi này nhanh như bị ma rượt. Ra khỏi khe núi lại thấy một con đường quanh co nho nhỏ, Diệp Từ đi men theo con đường này một lúc liền thấy trước mặt xuất hiện một căn nhà gỗ be bé.

Trước cửa nhà có gắn một miếng thẻ nhỏ – Nhà của Johnny.

Đại tông sư này có vẻ rất thích lưu lại danh tính của mình! Ngay cả nhà cũng được ông ghi tên nữa! Diệp Từ vốn định nhanh chóng rời đi nhưng nhìn thấy ngôi nhà thì bỗng nhiên dừng lại, thầm nghĩ.

Ông ấy là đại tông sư đấy, chắc chắn phải để lại thứ gì đáng giá chứ nhỉ?

Không chút khách khí vào nhà của Johnny, Diệp Từ bắt đầu lục tung căn phòng. Tuy nhiên thoạt nhìn kết quả có vẻ không có gì đáng giá, mọi vật dụng đều bình thường, cuộc sống của người này khá là đơn giản, không có gì đặc biệt nổi bật. Nhưng, Diệp Từ lại tinh mắt phát hiện ở trong một góc khuất có mấy cái cần câu và giỏ cá.

Cô vươn tay vừa định cầm lấy cần câu gần nhất, chợt nghe Hệ thống thông báo vang lên: "Bạn xác định chọn cần câu này sao? Nếu bạn xác định nó liền bị buộc định, không thể lựa chọn cần câu khác."

Diệp Từ vội vàng chọn "không".

Xem ra thứ tốt là đây rồi.

Thầy dạy câu cá dĩ nhiên đồ tốt là cần câu rồi. nhưng mấy cái cần câu này không cho phép click xem thuộc tính, làm sao cô biết cái nào là cái tốt nhất đây? Diệp Từ nhìn chằm chằm mấy cái cần câu, từ trái sang phải rồi lại từ phải sang trái, thật sự không biết nên chọn cái nào.

Những cần câu đó, có cái màu xanh biếc sáng bóng, có cái lại âm thầm lóe lên ánh kim, còn có cái được tạo hình tinh mỹ, thoạt nhìn cái nào cũng là bảo vật.

Tuy Diệp Từ không học kỹ năng câu cá, nhưng không ai ngu ngốc đến độ không lấy đồ tốt đi, cô tính toán lấy đi cần câu tốt nhất ở đây. Nhưng ngẩm đi ngẩm lại, cuối cùng sự chú ý của cô dừng lại trên chiếc cần câu nằm ở sau chiếc cần câu gần cô nhất.

Bên ngoài nó được đắp một tấm vải, có không ít tro bụi, trông khá tầm thường nhưng không hiểu sao Diệp Từ lại không cưỡng chế được cầm lấy nó.

"Bạn xác định chọn cần câu này? Nếu xác định xin bạn hãy buộc định, không thể lựa chọn cần câu khác." Hệ thống thông báo lại vang lên. Diệp Từ không do dự lựa chọn "xác nhận".

Dù sao cô cũng không học câu cá, nếu chọn nhầm cũng chẳng sao. Huống chi một chiếc cần câu bình thường nằm giữa những chiếc cần câu tinh xảo đẹp đẽ, bấy nhiêu đã đủ làm người ta phải nghi ngờ rồi.

Sau khi cầm chiếc cần câu lên, rốt cuộc Diệp Từ cũng có thể xem được thuộc tính của nó.

Cần câu yêu thích của Rai

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!