Chương 78: Ngoại truyện 2

Mấy ngày gần đây, Tống Thính Tuyết đột nhiên thường xuyên đau bụng, chóng mặt, khó chịu, thỉnh thoảng ngửi thấy mùi dầu mỡ còn buồn nôn.

Đúng lúc này, cậu lại đang bận rộn cùng Phùng lão với việc phục chế văn vật. Sắp tới, Phùng lão còn tổ chức một buổi triển lãm văn hóa di sản phi vật thể và đang thiếu người, Tống Thính Tuyết là nhân lực chủ chốt của "Nam Kha", đã theo Phùng lão và chú Lưu bận rộn nhiều ngày như vậy, triển lãm lại sắp cận kề, cậu hoàn toàn không có thời gian đi bệnh viện khám bệnh.

Thật ra cậu không quá khó chịu, đau bụng chóng mặt chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện, chưa tới mức không chịu nổi. Cậu luôn nghĩ "Nam Kha" không thể thiếu mình, chút bệnh vặt ráng nhịn là qua, ai ngờ triệu chứng cứ kéo dài suốt hai ba ngày liền mà chẳng thấy khá hơn.

Gần đây Phó Dạ Hi đi công tác, còn bận hơn cả Tống Thính Tuyết. Công ty vừa mới ra mắt sản phẩm mới, có một cuộc đàm phán hợp tác cực kỳ quan trọng, bắt buộc hắn phải đích thân đến.

Có lẽ là do đã rút ra được bài học từ lần hợp tác với Vương Vinh Ngụy trước đó, nên bây giờ hắn càng thận trọng hơn trong việc bàn chuyện làm ăn.

Hiện tại hắn đã có kỹ thuật, không cần phải cân nhắc chuyện đánh cược mạo hiểm nào nữa, tất cả những điểm mấu chốt quan trọng nhất đều cần hắn đích thân kiểm soát, tốt nhất là không để xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Mấy ngày này Tống Thính Tuyết bận rộn và không khỏe như vậy, cuối cùng vẫn bị dì Chung phát hiện ra. Dì lo lắng hỏi han, cậu ấp úng rồi cũng nói thật. Cậu còn nhờ dì Chung tuyệt đối đừng nói cho Phó Dạ Hi biết, nếu mấy ngày nữa cơ thể vẫn không khỏe, cậu nhất định sẽ chủ động đi bệnh viện khám và lấy thuốc, dù sao thì mấy ngày nữa Phó Dạ Hi cũng nên về rồi.

Đừng thấy Phó Dạ Hi bận rộn như vậy, thực ra bây giờ hắn quản Tống Thính Tuyết rất nghiêm khắc. Chỉ cần Tống Thính Tuyết có chút bệnh vặt gì, hắn còn lo lắng hơn cả cậu.

Có lẽ là lo lắng tai của cậu lại gặp vấn đề gì đó vì bị bệnh như lần trước.

Sau khi nghe Tống Thính Tuyết kể thì dì Chung cũng rất lo lắng. Dì đoán có thể gần đây Tống Thính Tuyết đã ăn phải thứ gì đó không sạch sẽ, bị đau bụng. Dì đã khuyên Tống Thính Tuyết đi bệnh viện mấy lần. Thấy không khuyên được, dì liền nói ở quê dì có một bài thuốc dân gian, trị đau bụng rất hiệu quả, hơn nữa bản thân cũng không có tác dụng phụ nào, chỉ cần nấu lên, uống vào sẽ khỏi ngay.

Thế là tối hôm đó dì Chung đã nấu bài thuốc dân gian đó cho Tống Thính Tuyết.

Ban ngày Tống Thính Tuyết luôn bận rộn, buổi tối khó khăn lắm mới về đến nhà, lại còn phải hoàn thiện nốt một bức tranh. Cậu ở trong phòng vẽ tranh tầng một đến gần nửa đêm, uống xong bài thuốc dân gian mà dì Chung mang đến, đi vệ sinh cá nhân rồi nghỉ ngơi.

Không biết có phải vì bài thuốc đó thật sự có hiệu quả, hay vì không có tác dụng nên khi Tống Thính Tuyết ngủ vẫn vô thức cảm thấy khó chịu, đêm đó Tống Thính Tuyết nằm mơ.

Cậu mơ thấy Phó Dạ Hi đã trở về.

Hắn đi công tác đã 3 ngày, hôm nay là ngày thứ 4. Trước khi ngủ Tống Thính Tuyết còn nhắn tin hỏi khi nào hắn về, Phó Dạ Hi chỉ nói trong tay còn một chút việc chưa xử lý xong.

Phó Dạ Hi nói chuyện luôn cẩn trọng, chuyện không chắc chắn sẽ không nói lung tung. Trong tay còn có việc chưa xử lý xong, vậy thì đúng là chưa xử lý xong thật, ít nhất hôm nay và ngày mai sẽ chưa về.

Lúc đó Tống Thính Tuyết còn có chút thất vọng.

Không ngờ nửa đêm mở mắt ra, lại thấy Phó Dạ Hi đang ngồi bên giường.

Tống Thính Tuyết vui mừng ngồi dậy: "Anh Dạ Hi!"

Cậu lại có hơi nghi ngờ, không biết tại sao mình không nghe thấy gì, rõ ràng tai của cậu đã được chữa khỏi rồi mà.

Cậu ra dấu hỏi Phó Dạ Hi: [Sao anh lại về rồi? Không phải vẫn còn việc chưa làm xong sao?]

Vẻ mặt Phó Dạ Hi nghiêm túc nhìn cậu: [Vì em không ngoan, nên anh về để phạt em.]

Tống Thính Tuyết: "?"

Cậu chớp mắt, phát hiện mình và Phó Dạ Hi đã xuất hiện ở bệnh viện.

Vẻ mặt của bác sĩ cũng nghiêm túc y như Phó Dạ Hi. Ông lấy ống nghe ra để kiểm tra nhịp tim của Tống Thính Tuyết, rồi đưa ra kết luận.

Ông ấy đứng thẳng người, nói gì đó với Phó Dạ Hi.

Vẻ mặt của Phó Dạ Hi rất phức tạp, quay đầu lại, ra dấu cho Tống Thính Tuyết: [Ông ấy nói em có thai rồi.]

"Cái gì?" Tống Thính Tuyết hoảng hốt bật ngồi dậy.

Trong phòng rất yên tĩnh, Tống Thính Tuyết nghe thấy tiếng hơi thở của chính mình bên tai.

May quá, chỉ là mơ thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!