❄️❄️❄️
Những năm đầu mới đến nhà họ Tống, Tống Thính Tuyết gần như không thể thích nghi được với cuộc sống ở Ninh thành.
Mọi thứ đều xa lạ.
Ba mẹ rất xa lạ, anh trai cũng xa lạ, còn cả người được gọi là... người đã tráo đổi vận mệnh với cậu, cái tên "Quý Thính Tuyết" vốn dĩ thuộc về cậu ta – Tống Thời Nguyện – cũng xa lạ.
Khí hậu ở Ninh thành khô hơn thôn Tiểu Bạc, mùa đông lại ấm áp hơn. Mỗi khi đông về, những ngọn núi ở thôn Tiểu Bạc lại phủ tuyết trắng xóa khắp nơi, còn Ninh Thành thì không.
Ninh thành rất náo nhiệt.
Ngày ba mẹ nhà họ Tống làm thủ tục và quyết định đưa Tống Thính Tuyết về Ninh thành, viện trưởng trại trẻ mồ côi đã dùng thủ ngữ nói với Tống Thính Tuyết: [Ninh Thành là thành phố lớn, vợ chồng nhà họ Tống đều là người có tiền, con được họ nhận về, là để hưởng phúc đấy.]
Hưởng phúc ư?
Tống Thính Tuyết không biết.
Cậu không biết cách hưởng phúc, dường như không có cái số hưởng phúc đó.
Trong căn biệt thự nhà họ Tống có rất nhiều người, tất cả đều đối xử với Tống Thời Nguyện rất tốt, cậu ta muốn gì được nấy. Tống Thính Tuyết nhìn thấy tất cả, nhưng lại đứng ngoài cuộc.
Mẹ viết lên bảng cho cậu: [Tiểu Tuyết, mẹ sợ mọi người nghe không hiểu lời con nói, cái bảng viết này cho con, sau này con có thể dùng nó để giao tiếp với mọi người.]
Nhưng Tống Thính Tuyết không thể ngày ngày mang tấm bảng đi khắp nơi, quá bất tiện.
Hơn nữa, có một lần cậu đang cầm bảng viết nói chuyện với người giúp việc, khóe mắt liếc thấy Tống Thời Nguyện và một đám bạn cậu ta đưa về chơi đang đứng một bên cười cậu.
Tống Thính Tuyết không nghe thấy, không biết họ đang cười cái gì, là cười lớn hay cười nhỏ, rốt cuộc có thật là đang cười nhạo cậu như cậu đoán không, hay chỉ là đang nói chuyện phiếm về một chủ đề vui vẻ nào đó không liên quan.
Nhưng cậu cảm thấy rất khó chịu.
Kể từ đó, cậu đổi bảng viết thành một cuốn sổ nhỏ có thể bỏ vào túi, đồng thời cũng trở nên lặng lẽ hơn trong nhà họ Tống, gần như không bao giờ đòi hỏi gì từ bất kỳ ai nếu không cần thiết.
Dù sao thì ở cô nhi viện cậu cũng đã sống như thế. Một khi quen rồi, thì đi đâu cậu cũng có thể tự lo được cho mình.
Điều duy nhất cậu lấy hết can đảm để đưa ra với nhà họ Tống, chính là hy vọng họ có thể đưa cậu đi phẫu thuật cấy ốc tai điện tử.
Đó cũng là lý do ban đầu khiến cậu đồng ý đi theo vợ chồng nhà họ Tống đến Ninh Thành.
Yêu cầu này, vợ chồng nhà họ Tống đã đồng ý ngay từ đầu, nhưng rồi lại kéo dài rất lâu sau mới chịu đưa Tống Thính Tuyết đi làm.
Tống Thính Tuyết mơ hồ đoán được suy nghĩ của họ.
Cậu là người không thể lên được mặt bàn.
Nếu như cậu cũng khỏe mạnh, lành lặn như Tống Thời Nguyện thì tốt biết bao.
Nhưng có lẽ cũng chẳng thay đổi được gì, Tống Thời Nguyện đã sống ở nhà họ Tống lâu như vậy, tất cả mọi người đều yêu thương cậu ta. Dù thế nào đi nữa, Tống Thính Tuyết cũng chẳng thể sánh bằng.
Trước đó, vợ chồng nhà họ Tống đã tốn rất nhiều công sức để làm hồ sơ học bạ cho Tống Thính Tuyết. Họ hy vọng Tống Thính Tuyết có thể nhanh chóng thích nghi với nhịp sống ở Ninh Thành, sớm đi học, tốt nhất là cũng sớm theo kịp tiến độ giảng dạy của nhà trường.
Nhưng điều này vô cùng khó với Tống Thính Tuyết.
Trường đặc biệt và trường bình thường vốn dĩ đã có sự khác biệt lớn về nội dung giảng dạy, chưa kể tài nguyên giáo dục ở Ninh Thành càng không thể đem so với trường đặc biệt ở một thị trấn nhỏ.
Tống Thính Tuyết học rất vất vả. May mà, ở phương diện học hành, nhà họ Tống cũng không bỏ mặc cậu, họ sẵn lòng bỏ tiền mời những giáo viên giỏi đến dạy kèm cậu ... Mặc dù vì rào cản giao tiếp, giáo viên không biết ngôn ngữ ký hiệu, hoặc vì nền tảng của Tống Thính Tuyết quá yếu mà đã khiến hết giáo viên này đến giáo viên khác bỏ cuộc, nhưng cuối cùng nhà họ Tống vẫn không từ bỏ.
Họ vẫn hy vọng Tống Thính Tuyết có thể học được ở một trường bình thường tốt hơn... tốt nhất là có thể theo kịp Tống Thời Nguyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!