Phó Dạ Hi đến, Tống Thính Tuyết liền có tâm trạng muốn ở lại trấn nhỏ của nước F này một chút.
Đáng tiếc, Phó Dạ Hi đến là để đón Tống Thính Tuyết.
— Vé máy bay trở về của Tống Thính Tuyết đã được mua từ trước, ngày mai cậu phải rời khỏi đây.
Nói cách khác, thật ra Phó Dạ Hi không có nhiều thời gian để ở lại cùng cậu.
Nhưng cũng chẳng sao, ít nhất trước khi ngày mai đến, hai người vẫn có thể đi dạo loanh quanh nơi này.
Tống Thính Tuyết đưa bó hoa diên vĩ Phó Dạ Hi tặng cho chú Lưu, nhờ chú mang về khách sạn giúp. Sau đó cậu hỏi hắn: "Anh Dạ Hi, anh có mệt không? Anh đi chuyến bay đêm đến đúng không? Có muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước không?"
"Không sao, anh đã ngủ một giấc trên máy bay rồi, không thấy mệt."
Thời gian rất quý giá, mà buổi tối ở nước F hầu như hàng quán đều đóng cửa, chỉ có ban ngày mới náo nhiệt. Nếu quay về ngủ thì chẳng còn chỗ nào để đi dạo nữa.
Hai ngày qua Tống Thính Tuyết cũng đi dạo đôi chút, ít nhiều cũng quen thuộc nơi này hơn, mấy quán ăn mà trước đó cậu và Phó Dạ Hi cùng nhau tìm hiểu cuối cùng cũng có dịp đưa ra thử.
Hai người chọn một nhà hàng địa phương được khen là có hương vị ngon.
Nhà hàng này nằm ở góc phố không xa phòng triển lãm nghệ thuật, bên cạnh là một quán cà phê.
Hầu hết bàn ghế trong nhà hàng đều được đặt ở ngoài trời, bởi cảnh phố nơi đây rất đẹp, ánh nắng rực rỡ, khách khứa cũng thích ngồi ngoài để dùng bữa.
Tống Thính Tuyết và Phó Dạ Hi cùng nhau chọn một vị trí thích hợp ở bên ngoài nhà hàng để ngồi.
Không ngờ người nghệ sĩ violin mà cậu đã nhìn thấy khi mới đến nước F lại vừa hay xuất hiện ở đây, ở đầu phố bên kia còn có một nghệ sĩ kéo đàn accordion. Hai người đi dọc con đường, tình cờ gặp nhau, liền dừng lại cùng hòa tấu một bản.
Giai điệu du dương và êm dịu, bản nhạc kết thúc, mọi người đều vỗ tay.
Tống Thính Tuyết cảm thấy họ đàn rất hay, cũng vỗ tay theo.
Không ngờ hai vị nghệ sĩ đó lại đi thẳng về phía họ.
Người chơi violin tháo chiếc mũ dạ trên đầu xuống, ý là muốn những vị khách đang ăn uống xung quanh gọi bài. Nhưng dường như ai cũng muốn nghe miễn phí, chẳng mấy ai mặn mà.
Tống Thính Tuyết lén hỏi Phó Dạ Hi: "Anh Dạ Hi, anh nghĩ họ làm thế này một ngày kiếm được bao nhiêu?"
"Có lẽ không đến mức chết đói," Phó Dạ Hi nói, "nhưng chắc chắn sẽ không nhiều."
Tống Thính Tuyết chống cằm: "Thế cũng tốt, ít ra vẫn được làm điều mình thích."
"Em cũng vậy mà?"
Món bít tết được mang lên, Phó Dạ Hi bảo người phục vụ đặt phần của Tống Thính Tuyết trước mặt mình, hắn cầm dao nĩa cắt thành từng miếng nhỏ rồi đổi đĩa lại cho cậu.
Hắn búng tay về phía hai vị nghệ sĩ vẫn đang cố gắng mời gọi những vị khách khác.
Hai nghệ sĩ lập tức chú ý đến họ.
Phó Dạ Hi rút từ trong túi ra hai tờ tiền giấy, mỗi người một tờ, rồi nhét vào trong mũ dạ của họ.
Hai người hiểu ý, bắt đầu giơ nhạc cụ của mình lên, cùng nhau hợp tấu một giai điệu vui tươi.
Một bản nhạc kết thúc, Tống Thính Tuyết nhiệt tình vỗ tay.
"Ồ?" Người chơi violin chỉ vào tai của Tống Thính Tuyết.
Tống Thính Tuyết gật đầu, vẫy tay, tỏ ý mình không nghe được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!