Tống Thính Tuyết kể cho Phó Dạ Hi nghe chuyện bức tranh của mình có thể bán được với giá 100 nghìn.
"Tự nhiên em cứ thấy bất an thế nào ấy..." Tống Thính Tuyết dùng tay cạy miệng con cá mập nhồi bông, "Những bản thảo trước đây em bán cho người khác, cao nhất cũng chỉ có hơn 1000 tệ thôi... Mặc dù bức tranh này em cũng đã rất dồn tâm huyết, bị Phùng lão chửi không ít, rồi sửa đi sửa lại... Nhưng em vẫn cảm thấy nó không đáng giá nhiều tiền như vậy..."
Phó Dạ Hi im lặng một lát: "Vậy Tiểu Tuyết thấy... tranh của mình đáng giá nhất là bao nhiêu?"
"5.000 đi... ừm..." Tống Thính Tuyết nói, "Tên tuổi của Phùng lão thực sự rất đáng tiền, em dựa vào danh nghĩa học trò của ông ấy thì nhiều nhất thêm được chút 'phí bản quyền', cùng lắm là 10 ngàn, thật sự không thể nhiều hơn nữa. Em còn có thể vẽ rất nhiều tranh, về sau chắc chắn sẽ vẽ càng ngày càng tốt..."
Nói tới nói lui, chung quy vẫn là không có bao nhiêu tự tin vào bản thân.
Phó Dạ Hi lập tức nói: "Nếu không có tự tin thì đừng bán, cứ bảo có người khác ra giá cao hơn. Anh trả 150 nghìn, bảo họ đừng mua, để anh mua bức tranh của em."
"Anh nói thật đó hả!" Tống Thính Tuyết nhăn mũi, "Ai cần anh mua tranh của em chứ! Có phải anh muốn mua hết tranh em vẽ thì mới vui không?!"
Tiếng nói mang theo ý cười từ đầu dây bên kia truyền tới: "Thì có sao đâu, đâu phải anh không mua nổi. Anh chắc chắn nhiều tiền hơn bọn họ."
"Anh... anh...!" Tống Thính Tuyết sốt ruột nói, "Thế thì chẳng phải chúng ta không kiếm được tiền của người khác à! Tất cả đều là 'tự sản tự tiêu'!"
Ý cười trong giọng nói của Phó Dạ Hi càng rõ ràng hơn: "'Của ngon không để lọt ra ngoài', bán cho anh em không vui sao?"
"Hừ!" Tống Thính Tuyết hừ một tiếng, "Không vui! Em còn phải kiếm tiền nuôi anh nữa mà!"
"Vậy chẳng phải là xong rồi sao? Bán cho anh, em còn không thấy ngại, bán cho người khác sao da mặt lại mỏng manh như vậy? Chẳng lẽ tiền của anh dễ kiếm hơn tiền của họ?"
"Không phải mà!" Tống Thính Tuyết giận dữ, "Anh đừng cố ý nói những lời này! Em giận rồi đó!"
"Em thật sự giận rồi đó!" Tống Thính Tuyết nhấn mạnh.
Phó Dạ Hi nói: "Đừng giận, để anh nói nhỏ cho em một bí mật. Thực ra anh làm ăn cũng đen tối lắm. Một sản phẩm, bất kể chi phí là bao nhiêu, giá bán đặt cao đến đâu, vô lý đến cỡ nào, chỉ cần có người chịu mua, thì chẳng có gì phải áy náy cả. Có khi, người ta bỏ tiền mua sản phẩm, yếu tố chi phí thường chỉ chiếm một phần trăm trong đó, còn lại là vì những thứ khác... Có thể là thứ mà ở đâu khác cũng không mua được. Chính là 'một bên tình nguyện đánh, một bên tình nguyện chịu'.
Nếu em cứ mãi nghĩ tranh của mình không xứng với cái giá đó, vậy thì con số 300 ngàn anh đã bỏ ra trước đây tính là gì?"
"Tính... tính là..." Tống Thính Tuyết cứng họng.
"Tính anh xui xẻo đi," Phó Dạ Hi nghiêm túc nói, "Ngày mai, nếu Phùng lão và người quản lý của ông ấy hẹn em và người mua đó gặp mặt, em đừng sợ. Chỉ cần nhớ, từng có một kẻ ngốc tên Phó Dạ Hi chịu bỏ 300 nghìn mua tranh của em, thì 100 nghìn đó tính là gì?"
"Anh cũng đâu phải kẻ ngốc..." Tống Thính Tuyết lại gãi gãi cái miệng của cá mập.
"Theo anh thấy," – giọng Phó Dạ Hi nhạt nhẽo, "Người quản lý của Phùng lão không được lắm, chẳng thể cho em chút tự tin nào, còn cần anh phải dỗ dành em nữa. Lần sau để bộ phận nhân sự của Phó thị tuyển riêng cho em một người quản lý thích hợp hơn."
"Không ai thích hợp bằng anh..." Tống Thính Tuyết nhỏ giọng.
"Anh đắt lắm đấy." Phó Dạ Hi cố ý trêu.
Tống Thính Tuyết lấy điện thoại dán bên tai xuống, gửi cho Phó Dạ Hi một bao lì xì 200 đồng: "Cho anh cho anh đó!"
"grr grr."
Điện thoại rung lên, trên màn hình hiển thị bao lì xì đã được nhận.
"Cảm ơn ông chủ đã phát tiền lương, lần sau anh sẽ tiếp tục cố gắng," Phó Dạ Hi nghiêm túc nói, "Ông chủ hào phóng thế này, không biết còn cần thêm dịch vụ nào khác không?"
Tống Thính Tuyết bị hắn chọc cười ngả lăn trên giường: "Có những dịch vụ gì?"
"Bấm phím 1 để nhận dịch vụ dỗ ngủ lệch múi giờ, bấm phím 2 để nghe đọc 'Tư Trị Thông Giám', bấm phím 3 thì..." Hắn thấp giọng nói một câu.
"Á á á!" Tống Thính Tuyết vội vàng ngắt lời, "Không được không được! Quét tệ nạn(*), quét đến tận cửa nhà rồi đấy!" Vừa nói cậu vừa đỏ bừng cả vành tai.
(*) "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!