Chương 6: (Vô Đề)

Thời gian tổ chức hôn lễ được ấn định vào một tuần sau.

Không có bất kỳ thủ tục rườm rà nào, cũng chẳng cần phải quá mức long trọng, dù sao giữa Tống Thính Tuyết và người kia vốn chẳng có bao nhiêu tình cảm.

Thậm chí trong suốt một tuần trước khi đại sự cuộc đời bắt đầu, Tống Thính Tuyết vẫn bận rộn nhận thêm mấy lớp dạy kèm, hoàn thành mấy bản thảo vẽ, tiện thể còn sắp xếp thời gian làm thêm cho tuần sau.

Trong ký túc xá, nhìn Tống Thính Tuyết vừa dùng điện thoại trao đổi lịch học với phụ huynh học sinh, vừa hí hoáy cầm bút vẽ trên bảng vẽ điện tử, xem ra là nhận một lúc không ít bản thảo, cuối cùng Ôn Hàm không nhịn được nữa.

"Không phải chứ Tuyết nhi, cậu sắp kết hôn rồi đấy, chẳng lẽ không có chút cảm giác gì sao?" Ôn Hàm vừa tắm xong, đang lau tóc đi tới, kéo một cái ghế ngồi đối diện Tống Thính Tuyết, quan sát từng cử động của cậu, "Không nói chuyện khác, lúc chị họ tớ sắp cưới, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, nào là thử váy cưới, nào là mua sính lễ, chụp ảnh cưới, rồi chọn món ăn ở khách sạn... Chuẩn bị đồ cưới, phát thiệp mời cho khách, tóm lại là việc nhiều xoay như chong chóng, chứ đâu giống cậu, giờ này còn có thời gian làm thêm?"

Tống Thính Tuyết không đeo máy trợ thính, bởi vì lúc vẽ cậu không thích bị ảnh hưởng, thế giới yên tĩnh càng dễ khơi dậy cảm hứng sáng tác hơn.

"Này, này!" Ôn Hàm nhận ra Tống Thính Tuyết không nghe thấy, liền giơ tay vẫy vẫy trước mặt cậu.

Lúc này Tống Thính Tuyết mới nhận ra Ôn Hàm đang nói chuyện với mình, vội vàng đeo lại máy trợ thính: "Sao thế?" Cậu nhẹ giọng hỏi.

"Ài, tớ nói này..." Ôn Hàm đành phải lặp lại lần nữa, "Thật sự là không có cảm giác chút nào sao, Tuyết nhi à? Cậu còn chưa từng yêu đương, sao đã phải kết hôn rồi?"

Nói xong cậu ta giả bộ nâng tay lau khóe mắt như thể đang rơi nước mắt vậy.

Rõ ràng là đang nói chuyện của Tống Thính Tuyết, vậy mà cậu lại giơ tay lên, vỗ vỗ vai Ôn Hàm, ra vẻ an ủi cậu ta: "Không sao đâu, dù sao tớ cũng không nghe được, sẽ không có ai muốn yêu đương với tớ đâu...!"

"Cậu nói linh tinh gì thế!" Ôn Hàm vừa nghe vậy liền nổi giận, "Cậu có nhận thức đúng đắn về ngoại hình của mình không đấy? Cậu có biết cậu nổi tiếng cỡ nào trên diễn đàn trường không? Bọn họ đều gọi cậu là 'đóa hoa của Học viện Sư phạm' đấy!"

Nói xong, Ôn Hàm móc điện thoại ra, định chứng minh cho Tống Thính Tuyết thấy những gì mình nói đều là sự thật.

Tống Thính Tuyết biết trường có diễn đàn, nhưng cậu chưa từng vào xem, đó chỉ là nơi để sinh viên rảnh rỗi buôn chuyện phiếm, mà đối với Tống Thính Tuyết, lãng phí thời gian vào những chuyện đó là hoàn toàn vô nghĩa.

Cậu thà dành thời gian cho những việc quan trọng hơn.

"Cậu xem, vừa nãy, mới năm phút trước còn có người đăng bài: 'Mỹ nhân chuyên ngành Thiết kế đồ họa game, người suốt ngày đeo tai nghe tên là gì nhỉ?'...  Rõ ràng là đang nói cậu còn gì! Hắn còn bảo muốn theo đuổi cậu kìa! Cái quái gì thế này, hắn là ai chứ? Cũng xứng mơ tưởng đến Tuyết Nhi của chúng ta sao?" Ôn Hàm đọc tiêu đề bài đăng xong liền nổi giận đùng đùng, chẳng nói chẳng rằng đã trực tiếp trả lời dưới bài viết, định mắng kẻ to gan kia một trận ra trò.

Chữ vừa gõ được một nửa, cậu ta chợt nghe thấy dưới ký túc xá có người gọi tên Tống Thính Tuyết.

Tống Thính Tuyết không nghe thấy, nhưng Ôn Hàm thì nghe rất rõ, cậu ta không nhắc Tống Thính Tuyết, mà đứng dậy đi ra ngoài ban công ký túc xá.

"Đừng có mơ... Cậu ấy sẽ không gặp anh đâu... Cút đi!"

Tống Thính Tuyết lờ mờ nghe thấy Ôn Hàm đang nói gì đó ngoài ban công, liền tò mò đứng dậy, cùng cậu ta đi ra ban công.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền giật bắn cả người.

Dưới sân ký túc xá, có ai đó đã dùng nến xếp thành hình trái tim. Một nam sinh đứng ở giữa, trong tay ôm một bó hoa, ngẩng đầu nhìn lên phía ban công bọn họ.

Thấy Tống Thính Tuyết xuất hiện, người kia có vẻ rất phấn khích, lập tức giơ tay vẫy vẫy cậu, lớn tiếng nói: "Tống Thính Tuyết, anh thích em!"

Tống Thính Tuyết bối rối quay đầu nhìn Ôn Hàm.

Trên mặt Ôn Hàm mang theo vẻ bất đắc dĩ, nhún vai với Tống Thính Tuyết: "Hắn nói hắn thích cậu, tớ đã đuổi đi rồi, nhưng hắn không chịu đi."

Tống Thính Tuyết hỏi: "Cậu quen à?"

"Tớ không quen..." Ôn Hàm xua tay, "Được rồi, có quen một chút, tớ chỉ biết hắn là sinh viên khoa Thể dục, còn tên là gì thì... Không nhớ rõ lắm."

Đối phương gây ra động tĩnh khá lớn, thu hút sự chú ý của các sinh viên ở các phòng ký túc xá khác, rất nhiều người thò đầu ra khỏi ban công, số người tụ tập dưới lầu cũng ngày càng đông, chẳng mấy chốc đã vây thành một nhóm lớn.

Để không gây thêm phiền phức cho dì quản lý ký túc xá, Tống Thính Tuyết suy nghĩ một chút, xoay người lấy chiếc áo khoác treo trên lưng ghế khoác lên người, dường như định xuống lầu.

"Cậu muốn xuống thật à? Đừng đi," Ôn Hàm đi theo ngăn cản, "Những người đó đều chỉ hóng hớt hùa theo thôi, trong tình huống này, cậu đi rồi lỡ không giải quyết được thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!