Chương 50: (Vô Đề)

Mấy ngày sau đó, Tống Thính Tuyết đều rất chăm chú vùi đầu vào vẽ tranh.

Tống Thính Tuyết có rất nhiều ý tưởng, tiện tay là có thể phác họa ra đủ thứ, nhưng nếu muốn một tác phẩm khiến bản thân thật sự hài lòng, thì vẫn cần không ngừng sửa chữa, bỏ bản cũ và tinh chỉnh lại.

Cậu đã mua rất nhiều họa cụ, thậm chí những thứ Phó Dạ Hi chuẩn bị cho cậu từ trước cũng không đủ dùng. Hơn nữa, nếu muốn chọn ra một bộ dụng cụ vẽ phù hợp nhất với bản thân, thì cậu vẫn cần phải tự mình chọn lựa.

Thật ra, Phó Dạ Hi có thể giúp Tống Thính Tuyết mua trọn cả khu chợ họa cụ ấy, nhưng trước mắt vẫn chưa cần thiết. Phùng lão từng nói, khâu chuẩn bị trước khi vẽ và việc chọn lựa dụng cụ vẽ cũng là một phần thiết yếu trong quá trình học hội họa. Phó Dạ Hi cảm thấy điều hắn có thể làm tốt nhất cho Tống Thính Tuyết, chính là giúp cậu khôi phục lại niềm tin vào chính mình và tương lai.

Tuy nhiên, để "thưởng" cho Tống Thính Tuyết vì mấy ngày nay đã thật sự nghiêm túc và chuyên tâm vẽ tranh, cuối cùng Phó Dạ Hi vẫn lén mua cho cậu một chiếc điện thoại mới.

Lúc thay SIM từ điện thoại cũ sang máy mới, Tống Thính Tuyết vẫn còn rất đau lòng: "Điện thoại của em vẫn dùng được mà! Mới mua có bao lâu đâu, đã phải nghỉ hưu..."

"Lúc em mua nó thì nó đã là điện thoại cũ rồi, anh chịu đựng nó xuất hiện dưới mắt anh lâu lắm đấy," Phó Dạ Hi lạnh nhạt nói, "Lần sau mà còn gọi mãi không bắt máy, anh sẽ đổi cho em một cái khiến em chỉ cần nghe tiếng là biết bắt ngay."

"Cái này đâu phải lỗi của điện thoại..." Tống Thính Tuyết lầm bầm, ngón tay lướt tới lướt lui để làm quen với giao diện mới.

"Hóa ra em cũng biết không phải lỗi của điện thoại," Giọng Phó Dạ Hi đều đều, "Tức là vẫn còn có nhận thức nhất định về hành vi của bản thân."

"Em biết rồi mà!" Tống Thính Tuyết vội đáp, "Lần sau em sẽ cố gắng bắt máy ngay lập tức!"

Cậu hứa nhanh đến mức khiến Phó Dạ Hi nghi ngờ, nhưng cuối cùng hắn vẫn tha cho cậu.

Tống Thính Tuyết chợt thấy Ôn Hàm nói đúng, cậu thật sự sắp biến thành kiểu "bị chồng quản nghiêm" rồi.....

Mấy ngày nay, Tống Thời Nguyện vẫn sống rất khó chịu, dường như Tống Thời Sâm không cho cậu ta cơ hội để cân nhắc và thương lượng, đã bắt đầu chuẩn bị sẵn các phương án chọn trường và quốc gia phù hợp để cậu ta đi du học.

Tống Thời Nguyện liên tục nhận được điện thoại từ Tống Thời Sâm thúc giục cậu ta chọn trường, dần dần cậu ta bắt đầu thấy bực.

Lại thêm chuyện rắc rối vừa xảy ra gần đây càng khiến cậu ta phiền lòng, có mấy người tự xưng là người nhà họ Quý ở thôn Tiểu Bạc, không biết vì sao lại tìm được cậu ta.

Có lẽ là do trước đây Tống Thính Tuyết đưa vụ việc kia lên hot search, bị mấy người đó nhìn thấy.

Tống Thời Nguyện thật sự không muốn dính dáng gì đến cái nơi gọi là "thôn Tiểu Bạc" đó.

Họ là ai, sống thế nào thì liên quan gì đến cậu ta?

Bây giờ cậu ta mang họ Tống, chứ không phải họ Quý.

Hơn nữa sao họ không đi tìm Tống Thính Tuyết? Tống Thính Tuyết mới là người đi ra từ thôn Tiểu Bạc!

Nhưng mấy người này giống như không có não, mặc cho Tống Thời Nguyện tìm đủ mọi cách tránh né, thậm chí giải thích đến khô cả miệng, nhưng họ vẫn dai dẳng bám theo.

Nói gì mà "Bây giờ cháu phát đạt rồi", "Tiểu Nguyện à, chúng ta là chú bác ruột thịt của cháu đây", "Chúng ta có quan hệ máu mủ mà", "Lúc ba cháu chết đều do một tay chúng ta giúp đỡ chôn cất đấy".

Tống Thời Nguyện cảm thấy tất cả đều là vì tiền.

Cái ông "ba ruột rẻ tiền" ở thôn Tiểu Bạc kia chết như thế nào, chết hay không, được ai chôn cất cũng chẳng liên quan gì đến cậu ta. Thậm chí cậu ta còn cảm thấy may vì ông ta chết sớm, chứ với cái kiểu sống lỳ như dân nhà quê nghèo túng ở vùng núi đó, thì nếu ông bố rẻ tiền đó mà còn sống, không biết chừng sẽ bám theo cậu ta đòi bao nhiêu tiền rồi.

Nhưng Tống Thời Nguyện cũng không dám kể chuyện này với ai. Bạn bè thì khỏi nghĩ, cậu ta sĩ diện, không muốn nhắc đi nhắc lại chuyện này trước mặt bạn bè, sẽ thấy rất mất mặt. Trước mặt ba mẹ thì lại càng không dám nói.

Nếu nói ra, chắc chắn ba mẹ sẽ thấy đây là phiền phức, càng thêm quyết tâm đưa cậu ta ra nước ngoài.

Thật ra, Tống Thời Nguyện có thể cảm nhận được, tình cảm của vợ chồng nhà họ Tống và cả Tống Thời Sâm dành cho cậu ta đều có điều kiện — khi mọi thứ êm đẹp, không ảnh hưởng đến lợi ích của họ, thì cậu ta có thể được nuông chiều như thường.

Nhưng nếu đụng chạm đến lợi ích, khiến họ mất mặt, thì rất có thể cậu ta sẽ là người đầu tiên bị vứt bỏ.

Tống Thời Nguyện bỗng thấy ghen tị với Tống Thính Tuyết.

Dựa vào đâu mà bây giờ Tống Thính Tuyết lại có cuộc sống tốt như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!