Điện thoại của Tống Tiên Minh đột ngột vang lên.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ông ta.
"Có phải là Dạ Hi không" Lâm Khả Mạn vội hỏi, "Lão Tống, mau nghe máy đi, vừa rồi tôi gọi cho nó mãi mà không ai bắt máy."
Tống Tiên Minh lấy điện thoại ra, thấy người gọi đúng là Phó Dạ Hi thì thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Ông ta vội vàng bắt máy.
"Dạ Hi..."
Tống Tiên Minh còn chưa kịp mở lời, đã nghe Phó Dạ Hi lạnh lùng nói: "Hot search không thể gỡ được, vì không phải tôi mua. Cuộc phỏng vấn là tôi sắp xếp, nhưng không ai ép Tiểu Tuyết nói ra bất cứ điều gì mà em ấy không muốn nói. Tống tiên sinh, tôi mong ông hiểu rõ, rốt cuộc chuyện này xảy ra là trách nhiệm của ai. Nếu ông cứ nhất quyết để bà Lâm đến hỏi tôi, vậy tôi chỉ có thể cho một phương án giải quyết:
Đưa người tên Tống Thời Nguyện đó đi, đưa đến đâu tôi không quan tâm, chỉ cần sau này đừng để cậu ta xuất hiện trước mặt Tiểu Tuyết nữa là được. Trước khi đi thì để cậu ta đến xin lỗi Tiểu Tuyết trước."
"À, đúng rồi," Phó Dạ Hi ngừng lại một chút rồi bổ sung: "Đây không phải là ý của Tiểu Tuyết, mà là ý của tôi. Vậy nên, em ấy có tha thứ cho Tống Thời Nguyện hay không tôi cũng không biết, cũng không dám cam đoan. Mà khả năng lớn là không."
Giọng điệu của Phó Dạ Hi rất lạnh: "Dù sao thì kết quả hôm nay, tôi đã từng nhắc nhở các người rồi."
Nói xong, hắn dứt khoát cúp máy.
Từ trước đến nay, hắn chưa từng gọi Tống Tiên Minh là "ba" hay "cha", cho dù đã kết hôn với Tống Thính Tuyết, nhiều nhất cũng chỉ gọi là "bác".
Tống Tiên Minh từng nghĩ rằng, Phó Dạ Hi như thế là vì kiêu ngạo, vì giữ thể diện. Chưa từng nghĩ đến khả năng, ngay từ trong thâm tâm hắn, hắn không hề thừa nhận ông là cha của Tống Thính Tuyết.
"Thế nào rồi" Lâm Khả Mạn vội vàng hỏi, "Dạ Hi nói gì?"
"Cậu ấy bảo... Tiểu Nguyện phải đi xin lỗi Tiểu Tuyết," Tống Tiên Minh nhìn Tống Thời Nguyện, "Lần này con quá đáng quá rồi. Chỉ là một vị trí thực tập thôi, có cần phải làm ầm lên đến mức cả nước đều biết không?"
"Rốt cuộc con nghĩ gì vậy? Hồi đó chúng ta bàn bạc đưa con đi du học, con không chịu, cứ đòi ở lại trong nước. Giờ xem cái trường Ninh Đại này có gì tốt? Cũng không phải ngành con thích. Nếu con thực sự thích làm game như Tiểu Tuyết thì hãy học cho đàng hoàng, giờ bắt đầu vẫn còn kịp. Để anh con tìm đường cho con, chọn một nước tốt hơn, rồi tìm một người thầy dạy con học ngoại ngữ, chuẩn bị sớm đi."
"Bố!" Tống Thời Nguyện bật thốt lên, "Bố không biết con muốn gì thật sao!"
Cậu ta quay sang nhìn Tống Thời Sâm.
Tống Thời Sâm không hề nhìn lại.
Cậu ta lại nhìn sang Lâm Khả Mạn.
Lâm Khả Mạn thất thần, rõ ràng không hề để tâm bọn họ đang nói gì.
"Con chỉ muốn ở bên cạnh mọi người..." Tống Thời Nguyện ôm mặt bật khóc.
Tối hôm đó, cả nhà họ Tống không một ai ngủ được.
Hôm ấy, chú Lương cũng không đi đâu cả, cứ đậu xe ở gần trường học của Tống Thính Tuyết.
Chú lo lắng Tống Thính Tuyết nghĩ quẩn làm chuyện dại dột, nên nói sẽ chờ sẵn ở ngoài cổng trường.
Quả thật là Tống Thính Tuyết rất muốn ở một mình, cậu ngồi suốt trong phòng học trống ở trường, cũng không về ký túc xá, mãi cho đến khi điện thoại trong tay cậu cạn sạch pin do lướt tin tức quá lâu.
Cậu lo chú Lương và Phó Dạ Hi không liên lạc được với cậu sẽ lo lắng, nên lúc này mới rời khỏi phòng học.
Không ngờ ra ngoài đã rất muộn rồi, nhìn đồng hồ treo tường trong phòng trực ban ngoài cổng trường – đã là 9 giờ tối.
Cậu rất áy náy, đi một đoạn quả nhiên trông thấy chú Lương vẫn đậu xe bên lề đường chờ mình.
"Chú Lương," Tống Thính Tuyết cúi đầu bước tới, giọng đầy áy náy: "Xin lỗi ạ, để chú đợi lâu quá, cháu không để ý giờ giấc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!