Vào đêm dư luận bùng nổ mạnh mẽ nhất, cũng là khoảng thời gian mà nhà họ Tống cảm thấy khổ sở nhất.
Tống Tiên Minh gọi một cuộc điện thoại bảo Tống Thời Sâm đang ở công ty về nhà.
Tống Thời Nguyện thì còn đang chơi bời bên ngoài, Tống Tiên Minh gọi đến mấy cuộc mới liên lạc được. Điện thoại là do bạn cậu ta nghe máy, nói cậu ta đã say, nếu có chuyện gì thì có thể nhắn lại.
Tống Tiên Minh giận đến mức gần như bốc hỏa: "Không về ngay lập tức thì đừng bao giờ bước chân vào cửa nhà họ Tống nữa!"
Lúc này, người bạn nghe điện thoại thay Tống Thời Nguyện mới nhận ra tình hình nghiêm trọng, vội vã lay cậu ta tỉnh dậy: "Mau dậy! Ba cậu nổi giận rồi!"
Tống Thời Nguyện vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy lạ là Tống Tiên Minh xưa nay chưa từng tức giận với mình. Chuyện gì mà nghiêm trọng đến vậy?
Tống Thời Nguyện cố gắng để mình tỉnh táo, lảo đảo rời khỏi hội sở, bắt xe về thẳng nhà chính của Tống gia.
Trên đường về, đầu óc cậu ta đã thanh tỉnh hơn chút. Nhớ lại mấy việc mình đã làm gần đây, chỉ có chuyện cuộc thi thiết kế trò chơi của Đằng Duệ là có thể khiến người nhà nổi trận lôi đình.
Tống Thời Nguyện xuống xe trước cổng nhà họ Tống, vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo hơn một chút.
Nhớ lại những chuyện xảy ra trong hai ngày này, cậu ta nghĩ tới chuyện Đằng Duệ thông báo phát hiện cậu ta gian lận, nguyên nhân là vì giáo viên hướng dẫn lập trình mà Tống Thời Sâm mời về cho cậu ta trước đây không biết bị sao, bỗng dưng đòi cậu ta mấy triệu để bịt miệng.
Cậu ta lấy đâu ra từng ấy tiền? Tham gia cuộc thi thiết kế game của Đằng Duệ, hay thực tập ở đó chẳng qua cũng chỉ là hứng thú nhất thời.
Không vào được Đằng Duệ thì vẫn có thể ở lại Tống thị, anh trai cậu ta cũng đâu đến mức bỏ mặc. Mấy triệu? Đùa chắc?
Vì vậy khi bị Đằng Duệ thông báo phát hiện gian lận, cậu ta hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ.
Chuyện có gì nghiêm trọng đâu?
Chỉ là gian lận thôi mà, chẳng lẽ Đằng Duệ còn làm rùm beng mọi chuyện ra bên ngoài?
Họ đâu có rảnh, số lượng bài bị loại từ vòng sơ tuyển nhiều như thế, mà Tống Thính Tuyết chắc cũng bị loại rồi!
Ồ đúng!
Thậm chí bố mẹ còn chưa biết chuyện Tống Thính Tuyết tham gia cuộc thi thiết kế game đấy!
Chuyện học hành, sinh hoạt của Tống Thính Tuyết,... tất cả mọi thứ, bố mẹ vốn chẳng mấy quan tâm.
Ai bảo cậu ta là người đến trước.
Cậu ta mới là người được bố mẹ yêu thương nhất.
Nhưng tối nay khi cậu ta bước vào cửa lớn của nhà họ Tống, cậu ta đã không dám giữ vững suy nghĩ như vậy nữa.
Bầu không khí trong nhà họ Tống lúc này nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tống Tiên Minh đi qua đi lại trong phòng khách, Lâm Khả Mạn ngồi trên sofa, không biết đang gọi điện cho ai.
Tống Thời Sâm ngồi đối diện Lâm Khả Mạn, vừa thấy Tống Thời Nguyện bước vào thì ngẩng đầu lên nhìn.
"Anh, bố mẹ." Tống Thời Nguyện cắn răng, gắng gượng lên tiếng.
Tống Tiên Minh cũng nghe thấy tiếng, xoay người lại, cầm chiếc máy tính bảng trên bàn trà ném thẳng về phía cậu ta: "Tự xem đi, xem con đã làm ra cái chuyện tốt đẹp gì đây!"
Trong lòng Tống Thời Nguyện vang lên một tiếng "cạch".
Máy tính bảng đập mạnh vào mặt bàn đá cẩm thạch, tiếng va chạm sắc gọn vang lên, cạnh máy còn bị móp một góc dù lớp vỏ ngoài là chất liệu cao cấp đắt tiền.
Nhưng lúc này, chẳng ai thèm quan tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!