Chương 46: (Vô Đề)

Giờ nghỉ trưa sau khi tan học, Tống Thính Tuyết bước vào tiệm bánh mà cậu từng làm thêm trước kia.

Phóng viên của Nhật báo Ninh Thành đã ngồi sẵn bên trong.

Tiệm bánh này cũng bán cà phê, trước đây Phó Dạ Hi từng mua bánh ngàn lớp xoài và sữa chua hộp ở đây cho cậu.

Nhân viên làm việc trong tiệm vẫn còn nhớ Tống Thính Tuyết, cả ông chủ cũng nhớ. Vừa thấy cậu bước vào, ông chủ liền vòng ra khỏi quầy, làm một động tác ra hiệu bằng mắt với cậu.

"Bọn họ đã ở đây cả buổi sáng rồi." Ông chủ mấp máy môi, không phát ra tiếng.

Tống Thính Tuyết tỏ ý mình đã biết, giơ tay ra dấu "OK", rồi đi đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện với phóng viên kia.

"Đến rồi à?" Phóng viên ngẩng đầu lên nhìn Tống Thính Tuyết, cười nói, "Uống cà phê trước nhé?"

Cốc cà phê trước mặt cô đã hết sạch, cô giơ tay ra hiệu cho nhân viên mang thêm.

Tại quầy pha chế, nhân viên nhanh chóng chuẩn bị hai ly đồ uống mang đến.

"Cà phê latte nguyên vị của quý khách, còn đây là trà sữa dừa 100% đường của Tiểu Tống, ông chủ mời. Cậu ấy thích uống loại này, mời hai người dùng."

Nhân viên đặt ly trà sữa dừa 100% đường trước mặt Tống Thính Tuyết.

Tống Thính Tuyết ngẩng đầu nhìn ông chủ.

Ông chủ lại ra hiệu cho cậu một lần nữa.

"Xem ra nhân viên và ông chủ ở đây đều quen biết cậu," phóng viên mỉm cười nói, "Tôi chọn đúng chỗ rồi, ít nhất ở đây cậu có thể thoải mái nói ra những gì mình muốn, không cần lo chúng tôi sẽ đặt bẫy cậu bằng vài câu hỏi phỏng vấn."

"Dù các chị có muốn đặt bẫy cũng không sao, tôi chỉ nói những gì tôi muốn," Tống Thính Tuyết đáp, "Tôi đồng ý phỏng vấn là vì thấy các chị viết trong bản tóm tắt là để tôi kể lại câu chuyện của bản thân. Câu chuyện của tôi có rất nhiều người biết, nhưng cũng có rất nhiều người không biết, các chị có đặt bẫy hay không, có viết bậy hay không, người ngoài sẽ đánh giá."

"Tôi biết truyền thông muốn gây sự chú ý," Tống Thính Tuyết lại nói, "Phó thị và Phó Dạ Hi thường xuyên bị các chị viết bậy bạ, đó là vì các chị muốn viết về anh ấy, nhưng cuộc sống ngày thường của anh ấy lại không có thứ gì để các chị biên soạn. Lần này tôi có đủ chuyện để các chị viết, chỉ hy vọng các chị có thể đưa tin trung thực."

Mấy lời này của Tống Thính Tuyết lập tức phá vỡ ấn tượng trước đây mà phóng viên Lý có về cậu.

Cô ta cứ nghĩ, một cậu thiếu gia nhà giàu không được yêu thương, lại bị tráo đổi thân phận, nhất định sẽ rụt rè yếu đuối, trong mắt đầy hoang mang, thậm chí có thể là người có kiểu tính cách muốn làm hài lòng người khác.

Nhưng không ngờ trước mặt cô là một thiếu niên đầu óc sáng suốt, có mục tiêu rõ ràng, cũng rất hiểu rõ những người tiếp cận mình rốt cuộc muốn gì từ cậu.

Thậm chí cậu còn bóng gió mỉa mai nhiều cơ quan truyền thông ở Ninh Thành từng hùa nhau viết bậy về Phó thị và người nắm quyền phía sau — Phó Dạ Hi.

Phóng viên Lý cười nói: "Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ không viết bậy đâu, thực ra lần này là Phó tổng cung cấp thông tin, mời người liên hệ với chúng tôi..."

"Thôi không nhiều lời nữa," phóng viên Lý mở laptop, người đồng nghiệp bên cạnh lấy ra máy ghi âm: "Đây là nhiếp ảnh gia của tòa soạn chúng tôi, vừa rồi cầm máy quay ghi lại vài cảnh ở cổng trường các cậu, không quay cận ai cả. Bài phỏng vấn của chúng tôi là dạng bài viết kèm hình ảnh, nên cần có ảnh và video minh họa, nhưng lần này chỉ ghi âm, không quay phim.

Trước khi bài báo được đăng, chúng tôi sẽ gửi bản thảo cho cậu xem trước, nên cậu cứ yên tâm mà chia sẻ."

Sau khi giới thiệu, cô hỏi Tống Thính Tuyết câu đầu tiên: "Nhà họ Tống nhận lại cậu từ khi nào?"

Từ một sự kiện ai ai cũng biết, cuộc phỏng vấn dần đi sâu hơn. Tống Thính Tuyết kể rất nhiều, đến khi ly trà sữa trước mặt đã cạn, nhân viên lại mang đến cho cậu và phóng viên Lý mỗi người một ly trà hoa miễn phí.

Đôi mắt của phóng viên Lý hơi đỏ: "Ý của cậu là... tôi có thể hiểu rằng... thực ra nhà họ Tống biết tất cả những gì cậu từng phải chịu đựng, nhưng họ không muốn thừa nhận rằng việc ôm nhầm con năm đó không chỉ là lỗi của y tá kia, mà họ cũng có lỗi. Thậm chí họ còn cố tình làm ngơ những khổ cực cậu từng chịu ở nơi cũ, cho rằng chỉ cần không nhắc đến thì có thể xem như chưa từng xảy ra, có phải vậy không?"

Đây là một câu hỏi mang tính dẫn dắt khá rõ, nhưng Tống Thính Tuyết trả lời rất dứt khoát: "Không phải, tôi chưa bao giờ nghĩ đến những vấn đề này, tôi cho rằng họ nhìn tôi thế nào, đối xử với tôi ra sao là chuyện của họ. Tôi đã học được cách không đặt hy vọng vào bất kỳ ai từ lâu rồi."

Tống Thính Tuyết nhìn thẳng phóng viên Lý: "Thậm chí tôi còn biết ơn nhà họ Tống, vì họ đã cho tôi một cơ hội làm lại cuộc đời. Nhưng tôi hy vọng họ có thể công bằng, công chính, trả lại cho tôi những gì vốn thuộc về tôi."

"Tôi tham gia cuộc thi là vì muốn dựa vào đôi tay và năng lực của chính mình để tồn tại trong thế giới này. Tôi chưa từng từ bỏ suy nghĩ ấy. Từ trước đến nay, Tống Thời Nguyện muốn gì bố mẹ và anh trai cũng cho cậu ta, còn tôi muốn gì thì họ lại chẳng để tâm, tôi cũng không sao cả. Tiền phẫu thuật đã tiêu, tôi sẽ trả lại cho họ. Nhưng thời gian và công sức tôi bỏ ra để tham gia cuộc thi là của tôi, thậm chí tôi chưa từng nhờ nhà họ Tống mời ai đến dạy kèm riêng cho tôi.

Tranh là tôi tự vẽ, mã là tôi tự gõ từng dòng. Vậy nên tôi yêu cầu nhà họ Tống hãy đứng ra, nếu Tống Thời Nguyện muốn gì, họ đều sẵn lòng cho, vậy xin họ hãy thay mặt Tống Thời Nguyện trả lại sự trong sạch cho tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!