Chương 45: (Vô Đề)

Hôm nay Tống Thính Tuyết trông có vẻ rất vui.

Vui đến nỗi cậu lại mở thêm hai lon bia nữa.

Phó Dạ Hi nhớ rõ, trong tủ lạnh ở căn hộ của hắn không có bia, cùng lắm chỉ có vài lon do dì Chung mua về để nấu ăn.

Mấy lon mà Tống Thính Tuyết vừa mở ra này, rõ ràng không phải dùng để nấu ăn.

Xem ra dì Chung thật sự quá nuông chiều đứa nhỏ này, muốn gì là mua ngay cho cậu.

Dù nghĩ như vậy, nhưng Phó Dạ Hi vẫn để mặc cậu uống cho thỏa thích. Cuối cùng, ngay cả hắn cũng uống thêm vài ngụm.

Nhưng hắn tự kiểm soát được lượng bia mình uống, không để bản thân bị đau dạ dày.

Còn Tống Thính Tuyết, mặt cậu đỏ bừng lên vì cồn.

Sau khi cả hai dọn dẹp bát đũa xong, Tống Thính Tuyết kéo Phó Dạ Hi đi xuống thư phòng ở tầng một, nói rằng muốn dạy hắn vẽ tranh.

Xem ra cậu nhóc đã hơi say thật rồi.

Rõ ràng lúc nãy dọn dẹp bát đũa, trông cậu vẫn còn rất tỉnh táo.

Tống Thính Tuyết kéo hai chiếc ghế đặt trước giá vẽ, sau đó chọn ra một chiếc bút chì từ một đống bút vẽ, rồi cầm dao nhỏ bắt đầu gọt.

Tư thế cậu nhóc cầm dao làm Phó Dạ Hi sợ hết hồn, nên hắn liền giật lấy dao từ tay cậu: "Gọt thế nào đây?"

"Gọt hơi dẹt một chút... Đúng rồi, đúng rồi, chính là như vậy! Thông minh quá!" Giọng điệu của cậu giống như đang khen ngợi một đứa trẻ con, "Thưởng cho anh một cái ôm lớn này!"

Nói xong, Tống Thính Tuyết nhào tới ôm chầm lấy Phó Dạ Hi.

Phó Dạ Hi vội vàng giơ tay đang cầm dao và bút chì lên cao.

Ôm xong, Tống Thính Tuyết lại ngồi ngay ngắn trở lại, ngoan ngoãn chờ Phó Dạ Hi đưa chiếc bút chì đã được gọt xong cho mình.

"Gọt đẹp lắm!" Tống Thính Tuyết lại khen.

Phó Dạ Hi hỏi Tống Thính Tuyết: "Khi em làm gia sư cho mấy học sinh đó, cũng khen ngợi bọn chúng kiểu này à?"

Tống Thính Tuyết nhìn hắn, như thể không hiểu câu hỏi, ngẩn người mất một lúc lâu.

Lát sau, cậu nói: "Nào, học vẽ thôi!"

Cậu bảo Phó Dạ Hi ngồi ngay ngắn, sau đó tự mình bắt đầu, phác thảo một bản nháp.

Dù nét vẽ khá nguệch ngoạc, nhưng vẫn có thể nhận ra rằng người mà Tống Thính Tuyết đang vẽ chính là... hắn.

"Đôi mắt... rất đẹp." Tống Thính Tuyết vừa nhìn Phó Dạ Hi, vừa hạ bút phác thảo.

"Sống mũi... rất đẹp." Cậu tiếp tục vẽ.

"Miệng... cũng rất đẹp." Nét bút không ngừng di chuyển.

Đợi đến khi Tống Thính Tuyết vẽ ra đại khái đường viền của bản nháp, Phó Dạ Hi nghiêng người lại gần, nhìn tờ giấy với hình ảnh chính mình được phác họa bằng bút chì.

"Có giống không?" Tống Thính Tuyết ngẩng lên hỏi.

Hai người ngồi sát nhau, khoảng cách gần đến mức hơi thở cũng có thể cảm nhận được.

"Giống." Phó Dạ Hi đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!